Incest: Gia đình Tôi Loạn Luân
Cá Mập Ăn Rau
Chương 9: Đêm Đầu Tiên Bên Linh
Sau nụ hôn dưới mưa, Bảo và Linh chẳng còn giữ khoảng cách như trước. Những buổi gặp nhau ở trường giờ đây không chỉ là những câu chào hỏi vu vơ, mà là những ánh mắt lén nhìn, những cái chạm tay thoáng qua khi đi ngang hành lang. Cậu thích cái cảm giác này, như thể cả thế giới biết hai đứa đang để ý nhau, nhưng chẳng ai nói ra thành lời. Hôm Linh đòi cậu mời trà sữa, cậu đã gật đầu ngay, lòng háo hức như đứa trẻ được cho kẹo.
Chiều ấy, hai đứa hẹn nhau ở quán trà sữa nhỏ gần trường, nơi có mấy cái bàn gỗ kê sát nhau và ánh đèn vàng ấm áp. Linh đến trước, ngồi ở góc trong, tay cầm cốc trà sữa dâu, đôi môi đỏ mọng hút ống hút làm cậu đứng sững vài giây ngoài cửa. “Đến rồi hả, ngồi đi, tao gọi cho mày ly đào rồi!” – Linh cười, đẩy cốc qua. Bảo ngồi xuống, tay hơi run khi cầm cốc, cố giữ vẻ tự nhiên: “Mày biết tao thích đào à?” Linh nháy mắt: “Tao đoán thôi, trúng không?” Cậu gật đầu, lòng ấm lạ.
Hai đứa ngồi nói chuyện, từ mấy bài kiểm tra sắp tới đến mấy bộ phim đang hot. Linh kể cậu nghe về lần cô suýt bị mẹ mắng vì trốn học đi xem phim với bạn, giọng trong trẻo xen chút nghịch ngợm làm cậu bật cười. “Mày gan thật, mẹ tao mà biết chắc tao chết luôn!” – cậu nói, tưởng tượng cảnh mẹ Nga cầm cây thước gỗ đứng trước mặt. Linh cười lớn: “Thì mày phải biết cách đối phó chứ, như tao nè, cứ giả vờ ngoan là mẹ tao xuôi ngay!”
Cuộc trò chuyện kéo dài đến khi quán vắng dần, ánh đèn ngoài đường nhấp nháy báo hiệu trời đã tối. Linh nhìn đồng hồ, thở dài: “Chết, muộn rồi, tao phải về không mẹ gọi nữa!” Bảo đứng dậy: “Để tao đạp xe đưa mày về, đường tối nguy hiểm.” Linh gật đầu, không từ chối, làm cậu mừng thầm.
Trên đường, gió mát thổi qua, Linh ngồi sau xe, tay bám nhẹ vào eo cậu. Cảm giác ấy làm cậu đạp xe chậm lại, muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi. Đến ngõ nhà Linh, cô nhảy xuống, cười: “Cảm ơn mày, vui lắm!” Rồi bất ngờ, Linh kiễng chân, hôn nhẹ lên má cậu: “Mai gặp nhé!” Cậu đứng ngây ra, tay sờ lên má, chỉ kịp gật đầu trước khi Linh chạy vào nhà.
Đêm đó, Bảo về nhà với tâm trạng lâng lâng, chẳng để ý tiếng mẹ hỏi: “Đi đâu mà mặt mày ngẩn ngơ thế?” Cậu ậm ừ đáp: “Dạ, đi với bạn thôi,” rồi lẻn lên phòng, nằm vật ra giường. Nhưng giấc ngủ chẳng đến dễ dàng, vì ngay hôm sau, mọi chuyện đã vượt xa những gì cậu tưởng tượng.
Chiều hôm sau, Linh nhắn tin rủ cậu qua nhà chơi, bảo mẹ cô đi vắng, chỉ có mình cô ở nhà. Bảo hơi ngạc nhiên, nhưng không từ chối, đạp xe qua ngay. Nhà Linh là căn nhà cấp bốn nhỏ xinh, tường sơn trắng, trước sân có mấy chậu cây cảnh xanh mướt. Linh mở cửa, mặc áo thun rộng và quần short, tóc xõa tự nhiên: “Vào đi, tao làm nước chanh cho mày uống!”
Hai đứa ngồi ở phòng khách, xem phim trên tivi, không khí thoải mái nhưng cũng đầy hồi hộp. Linh ngồi sát cậu, vai kề vai, thỉnh thoảng cười lớn khi nhân vật trong phim làm trò ngớ ngẩn. Rồi chẳng biết từ lúc nào, tay Linh đặt lên tay cậu, ngón tay đan xen một cách tự nhiên. Bảo quay sang, thấy Linh nhìn mình, ánh mắt dịu dàng nhưng cháy bỏng. “Mày… mày muốn hôn tao không?” – Linh hỏi nhỏ, giọng run run.
Cậu không đáp, chỉ cúi xuống, môi chạm môi Linh. Nụ hôn lần này không vụng về như dưới mưa, mà sâu hơn, mãnh liệt hơn. Tay cậu vòng qua eo Linh, kéo cô sát lại, cảm nhận hơi thở gấp gáp của cô hòa vào mình. Linh đáp lại, tay ôm lấy cổ cậu, cả hai chìm vào khoảnh khắc ấy như quên hết mọi thứ xung quanh. Rồi Linh thì thầm: “Lên phòng tao nhé?”
Bảo gật đầu, tim đập thình thịch khi theo Linh lên cầu thang. Phòng cô nhỏ thôi, nhưng ấm áp với chiếc giường phủ chăn hoa và mấy con gấu bông xếp gọn. Hai đứa nằm xuống, hôn nhau lần nữa, tay bắt đầu lần mò khám phá cơ thể nhau. Linh cởi áo thun, để lộ làn da trắng mịn và chiếc áo lót mỏng manh. Bảo run run, tay chạm vào ngực cô, cảm giác mềm mại làm cậu ngây dại. “Mày… mày chắc chứ?” – cậu hỏi, giọng khàn khàn. Linh gật đầu, kéo cậu xuống: “Tao muốn.”
Đêm ấy, Bảo mất đi lần đầu tiên của mình. Mọi thứ diễn ra vụng về, nhanh chóng, nhưng đầy cảm xúc. Khi xong, hai đứa nằm ôm nhau, mồ hôi lấm tấm trên trán, Linh thì thầm: “Mày đừng kể ai nhé, tao chỉ muốn với mày thôi.” Bảo gật đầu, hôn lên trán cô, lòng lẫn lộn giữa hạnh phúc và chút lo lắng.
---

0 bình luận