Chương 8: Chiếc Bánh Ngọt và Đôi Tay Dính Bột

Sáng hôm sau, Bảo đến trường với tâm trạng lâng lâng. Linh đứng đợi cậu ở cổng, tay cầm hộp bánh nhỏ, cười tươi: “Tao làm cái này tối qua, cho mày ăn thử!” Cậu mở ra, thấy mấy cái bánh cupcake nhỏ xinh, topping kem trắng điểm vài hạt socola. “Mày làm ngon thế này, sau mở tiệm bánh thật đi!” – cậu khen, cắn một miếng, vị ngọt tan trong miệng làm cậu thích thú. Linh đỏ mặt: “Thích thì lần sau tao làm nữa, nhưng mày phải trả công đấy!” Hai đứa đứng dưới gốc phượng vĩ, vừa ăn vừa nói chuyện, chẳng để ý đám bạn xung quanh đang trêu chọc. Từ hôm nụ hôn dưới mưa, cả hai chẳng còn ngại ngùng như trước, nhưng cũng chưa chính thức nói lời yêu. Bảo thích cái cảm giác này, vừa mơ hồ vừa hồi hộp, như đứng trước một cánh cửa sắp mở ra. Linh nhìn cậu, hỏi nhỏ: “Mày có thích tao không?” Cậu sững người, rồi gật đầu: “Thích chứ, mày thì sao?” Linh cười, không đáp, chỉ véo nhẹ tay cậu rồi chạy vào lớp. Buổi trưa, cậu về nhà với hộp bánh còn lại, định để dành cho bé Linh ở nhà ăn thử. Nhưng vừa bước vào, cậu thấy dì Mai trong bếp, đang làm bánh bao giống hôm trước. “Vào đây, phụ dì gói bánh nào!” – dì gọi, giọng vui vẻ. Cậu đặt hộp bánh lên bàn, bước tới, thấy dì mặc áo hai dây màu hồng nhạt, tóc buộc cao, vài sợi lòa xòa trước trán. “Bánh này ai làm mà đẹp thế?” – dì hỏi, liếc nhìn hộp cupcake. Bảo cười: “Bạn con làm, ngon lắm, dì ăn thử đi!” Dì Mai cầm một cái, cắn thử, mắt sáng lên: “Ngon thật, bạn con khéo tay ghê! Con bé nào mà được thế này?” Cậu ngượng: “Dạ, bạn cùng lớp thôi ạ.” Dì cười trêu: “Bạn hay bạn gái đấy? Nhìn mặt con là dì biết thừa rồi!” Bảo đỏ mặt, không đáp, cúi xuống gói bánh bao với dì. Hai dì cháu làm việc cạnh nhau, không gian bếp thơm lừng mùi bột mì và thịt băm. Dì Mai hướng dẫn cậu cách gấp mép bánh, tay chạm tay, thỉnh thoảng vai kề vai khi cùng cúi xuống bàn. Một lúc, dì bất cẩn làm rơi ít bột lên áo cậu, cười lớn: “Ôi, xin lỗi, để dì phủi cho!” Dì đưa tay phủi nhẹ ngực áo cậu, động tác tự nhiên nhưng làm cậu cứng người, mặt nóng ran. Đôi tay dì mềm mại, lướt qua áo cậu như một cơn gió thoảng, khiến cậu phải hít sâu để giữ bình tĩnh. “Xong rồi, con gói khá lắm!” – dì nói, quay lại nhào bột, chẳng biết cậu đang ngẩn ngơ nhìn theo. Cậu đứng im, mắt dán vào bờ lưng thon thả của dì, lớp áo mỏng dính mồ hôi để lộ đường cong quyến rũ. Cậu tự nhủ phải ra khỏi bếp ngay, không là đầu óc lại nghĩ lung tung, nhưng chân cứ như bị đóng đinh. Chiều ấy, mẹ về nhà, thấy đĩa bánh bao trên bàn thì ngạc nhiên: “Ai làm thế này?” Dì Mai đáp: “Con với Bảo làm đấy chị, thằng bé khéo lắm!” Mẹ gật gù, hiếm hoi khen cậu một câu: “Tốt, nhưng đừng để chuyện này làm quên học hành.” Bảo cười trừ, lòng vẫn bâng khuâng vì khoảnh khắc trong bếp. Tối đó, cậu nằm trên giường, nhắn tin với Linh: “Bánh mày làm ngon lắm, dì tao khen hết lời!” Linh nhắn lại: “Vậy mày cảm ơn tao kiểu gì?” Cậu cười, gõ: “Mai tao mời mày trà sữa, chịu không?” Linh đồng ý ngay, làm cậu vui đến mất ngủ. Nhưng khi nhắm mắt, cậu lại thấy dì Mai, đôi tay dính bột, và nụ cười rạng rỡ, xen lẫn hình ảnh Linh với chiếc bánh ngọt. Hai cảm xúc đan xen, kéo cậu vào một vòng xoáy mới. ---
0 bình luận