Incest: Gia đình Tôi Loạn Luân
Cá Mập Ăn Rau
Chương 7: Nụ Hôn Dưới Cơn Mưa
Sau đêm sinh nhật, Bảo chẳng còn thấy ngày nào trôi qua chậm rãi nữa. Mọi thứ bắt đầu xoay vần nhanh hơn, như thể cậu vừa bước qua một cánh cửa dẫn đến thế giới mới, nơi những cảm xúc lạ lẫm cứ đan xen, cuốn cậu đi không ngừng nghỉ. Linh trở thành tâm điểm trong đầu cậu, từ ánh mắt long lanh dưới ánh đèn karaoke đến cái cách cô bạn cười khi nhận chiếc áo sơ mi từ tay cậu. Nhưng cậu không ngờ, chỉ vài ngày sau, mọi chuyện đã tiến xa hơn cậu tưởng.
Hôm ấy, trời đổ mưa lớn, không phải kiểu lất phất như mấy ngày trước, mà là cơn mưa rào đầu hạ xối xả, nước tràn lênh láng trên con đường trước trường. Tan học, cả đám học sinh túa ra cổng, kẻ chạy vội, người trú tạm dưới mái hiên. Bảo đạp xe đến chỗ để xe, áo thun ướt sũng dính chặt vào người, lạnh đến run. Đang loay hoay tìm cách đội mưa về, cậu nghe tiếng gọi: “Bảo, qua đây đi!” Quay lại, cậu thấy Linh đứng dưới gốc cây bàng già, tay cầm ô nhỏ, vẫy cậu.
Cậu bước tới, hơi ngượng: “Mày không về à, mưa to thế này?” Linh cười, nghiêng ô qua che cho cậu: “Tao đợi xe buýt, nhưng chắc lâu lắm, mày về chung với tao không?” Bảo gật đầu ngay, lòng mừng thầm. Hai đứa chen nhau dưới chiếc ô chật hẹp, vai kề vai, bước đi trên con đường ngập nước. Mưa vẫn rơi, từng giọt bắn tung tóe lên chân, nhưng cậu chẳng thấy lạnh nữa, chỉ thấy hơi ấm từ Linh lan tỏa sang.
Đi được một đoạn, Linh trượt chân suýt ngã vì vỉa hè trơn nhẫy. Bảo vội đỡ lấy cô, tay ôm ngang eo, kéo cô đứng vững. Linh ngẩng lên, mặt đỏ hồng, tóc ướt dính vào má: “Cảm ơn mày, không là tao ngã nhào rồi!” Cậu cười: “Không có gì, cẩn thận chút.” Nhưng tay cậu vẫn chưa buông, và Linh cũng chẳng đẩy ra. Hai đứa đứng im dưới mưa, mắt chạm mắt, không gian như ngừng trôi.
Rồi chẳng biết ai chủ động trước, Linh nhón chân, môi kề sát môi cậu. Nụ hôn đầu đời của Bảo diễn ra như thế, vụng về, ướt át, lẫn trong tiếng mưa rơi và hơi thở gấp gáp. Môi Linh mềm mại, mang vị ngọt ngào lạ lùng, làm cậu quên hết cả cơn mưa đang dội xuống đầu. Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây, nhưng khi Linh rời ra, mặt cô đỏ rực, lí nhí: “Xin lỗi, tao… tao không biết sao lại thế.” Bảo ngẩn người, rồi cười: “Không sao, tao… tao cũng thích.”
Từ hôm ấy, hai đứa bắt đầu nhắn tin nhiều hơn, không còn là những câu bâng quơ kiểu bạn bè nữa. Linh kể cậu nghe về gia đình cô, về mấy ước mơ linh tinh như làm bác sĩ hay mở tiệm bánh sau này. Bảo cũng kể lại chuyện nhà mình, từ mẹ nghiêm khắc đến dì Mai hay trêu cậu. Mỗi tin nhắn của Linh đều làm cậu cười tủm tỉm, lòng nhẹ nhàng như trút được gánh nặng.
Nhưng cái cảm giác ấy không chỉ dừng lại ở Linh. Một buổi chiều, khi cậu đang ngồi học bài dưới phòng khách, dì Mai bước xuống cầu thang, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, tay cầm cốc nước đá. “Học gì mà căng thẳng thế Bảo, nghỉ chút đi!” – dì nói, ngồi xuống sofa đối diện cậu. Cậu ngẩng lên, thấy dì bắt chéo chân, lớp vải mỏng để lộ đường cong cơ thể làm cậu nuốt nước bọt đánh ực. “Dạ, con học gần xong rồi,” – cậu đáp, cố giữ giọng bình thường.
Dì Mai cười, nghiêng người lấy điều khiển tivi trên bàn, vô tình làm cổ áo trễ xuống, để lộ một khoảng da trắng mịn phía trên ngực. Bảo quay mặt đi, tim đập thình thịch, tự mắng mình sao lại để ý những thứ này. Nhưng dì chẳng biết, vẫn vô tư hỏi: “Con thích xem phim gì, dì bật cho!” Cậu ậm ừ: “Gì cũng được ạ,” rồi cúi đầu xuống vở, giả vờ tập trung, dù đầu óc đã trôi tận đâu.
Tối đó, cậu nhắn tin với Linh, kể lại ngày hôm nay, nhưng giấu chuyện dì Mai. Linh nhắn lại: “Mai gặp tao ở trường nhé, tao có cái này cho mày!” Cậu mỉm cười, lòng háo hức, nhưng sâu thẳm trong tim, cậu biết mình đang bị cuốn vào hai luồng cảm xúc: Linh dịu dàng ở trường, và dì Mai quyến rũ ở nhà.
---

0 bình luận