Incest: Gia đình Tôi Loạn Luân
Cá Mập Ăn Rau
Chương 6: Hương Bột Mì Trong Góc Bếp
Sáng chủ nhật, Bảo tỉnh dậy với cái đầu nặng trịch, hậu quả của đêm hôm qua hát hò quá đà. Cậu nằm ì trên giường, mắt nhắm nghiền, cố nhớ lại từng khoảnh khắc ở quán karaoke: nụ cười của Linh, cái chạm tay khi đưa áo, và cả ánh mắt long lanh khi cô bạn nhìn cậu. Cảm giác ấy khác hẳn những gì cậu từng trải qua, như một cơn sóng nhỏ đánh vào bờ, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt.
Tiếng mẹ gọi từ dưới nhà kéo cậu về thực tại: “Bảo, dậy ngay, đừng nằm ườn ra đấy!” Cậu lồm cồm bò dậy, lê bước xuống cầu thang, thấy mẹ đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm tờ báo sáng chủ nhật, ánh mắt vẫn sắc lạnh như mọi ngày. Chị Hạnh ngồi đối diện, vừa ăn sáng vừa lướt điện thoại, còn bé Linh thì đang nghịch đĩa bánh mì thừa từ hôm qua. Dì Mai không thấy đâu, chắc lại ở bếp như thường lệ.
“Bữa tối qua đi đâu mà về khuya thế hả?” – mẹ hỏi, giọng đều đều nhưng đầy uy lực. Bảo giật mình, đáp nhanh: “Dạ, con đi sinh nhật bạn, mẹ cho phép rồi mà!” Mẹ hừ một tiếng: “Cho phép thì cho phép, nhưng về trễ thế này thì lần sau đừng hòng đi đâu nữa!” Cậu cúi đầu, không dám cãi, lòng thầm nghĩ may mà mẹ không biết chuyện bia bọt.
Ăn sáng xong, cậu lén vào bếp lấy nước, thấy dì Mai đang đứng đó, tay nhào bột làm bánh bao. Cô mặc áo ba lỗ mỏng và quần đùi ngắn, tóc buộc cao để lộ cái cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi. “Lại vào đây làm gì, hôm qua đi chơi vui không?” – dì hỏi, giọng trêu chọc. Bảo cười ngượng: “Dạ, cũng vui, nhưng mệt muốn chết.” Dì Mai nhìn cậu, nhếch môi: “Mệt mà mắt cứ sáng rỡ thế kia, chắc có gì thú vị lắm nhỉ?”
Cậu không đáp, chỉ đứng nhìn dì nhào bột, từng động tác nhịp nhàng làm nổi bật đôi tay thon thả và bờ vai trần. Mùi bột mì hòa với hương nước hoa nhè nhẹ từ dì làm cậu thấy ngột ngạt, nhưng lại không muốn rời đi. “Dì, cho con phụ với, hôm trước dì dạy con làm salad mà!” – cậu đề nghị, muốn ở lại lâu hơn. Dì gật đầu: “Được thôi, qua đây cán bột đi, dì hướng dẫn.”
Bảo bước tới, đứng cạnh dì, tay cầm cây cán bột vụng về lăn qua lăn lại. Dì Mai cười, nắm tay cậu chỉnh: “Nhẹ thôi, không là bột rách hết bây giờ!” Bàn tay dì chạm vào tay cậu, mềm mại và ấm áp, làm cậu thấy nóng ran khắp người. Cậu cố tập trung, nhưng mắt cứ lén liếc sang dì, thấy giọt mồ hôi lăn dài từ cổ xuống ngực, biến mất dưới lớp áo mỏng. Tim cậu đập mạnh, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy, khác hẳn với cái hồi hộp khi đứng cạnh Linh hôm qua.
“Con làm khá đấy, mai mốt dì dạy thêm mấy món nữa nhé!” – dì Mai nói, quay sang cười với cậu. Khoảng cách giữa hai người lúc ấy chỉ vài gang tay, gần đến mức cậu có thể nghe rõ tiếng thở của dì. Cậu gật đầu, lí nhí “Dạ”, rồi vội quay đi lấy nước, che giấu gương mặt đang đỏ bừng.
Chiều đó, cậu nhắn tin với thằng Tuấn, kể lại chuyện tối qua. “Mày với nhỏ Linh tiến triển nhanh ghê, đưa áo cho nó luôn, galant quá ha!” – Tuấn nhắn, kèm icon cười đểu. Bảo đáp: “Tao cũng không biết, tự nhiên làm thế thôi.” Tuấn nhắn lại: “Cứ đà này là có bồ sớm, cố lên!” Đọc xong, cậu nằm dài trên giường, tưởng tượng cảnh mình nắm tay Linh đi dạo, rồi bất giác nghĩ đến dì Mai, đến cái cảm giác kỳ lạ trong bếp. Cậu tự hỏi, sao mình lại thấy rung động với cả hai người cùng lúc?
Đêm ấy, Bảo nằm nghe tiếng mưa lất phất ngoài hiên, lòng bứt rứt khó tả. Hành trình của cậu, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.
---

0 bình luận