Chương 5: Đêm Sinh Nhật Dưới Ánh Đèn Mờ Ảo

Thứ sáu đến nhanh như một cơn gió thoảng, mang theo cái háo hức lẫn hồi hộp trong lòng Bảo. Hôm nay là sinh nhật thằng lớp trưởng – thằng Nam, một thằng cao to, học giỏi, lúc nào cũng được thầy cô cưng chiều. Cả lớp rục rịch chuẩn bị từ đầu tuần, góp tiền mua bánh kem, thuê quán karaoke ở đầu phố để quậy cho đã. Bảo chẳng mấy hứng thú với mấy trò hát hò, nhưng khi nghe thằng Tuấn bảo Linh sẽ đi, cậu lập tức gật đầu không chút do dự. Chiều tan học, cậu đạp xe về nhà, tắm rửa sạch sẽ, thay bộ áo sơ mi xanh nhạt mẹ mua hồi Tết còn thơm mùi vải mới. Nhìn mình trong gương, cậu vuốt lại mái tóc, tự thấy cũng tạm ổn, dù không đẹp trai bằng mấy thằng hot boy trong lớp. “Đi đâu mà chải chuốt thế hả?” – tiếng mẹ vang lên từ phòng khách, làm cậu giật mình. “Dạ, con đi sinh nhật bạn, mẹ cho con đi nhé!” – cậu đáp nhanh, sợ mẹ hỏi thêm. Mẹ liếc cậu một cái, hừ nhẹ: “Về sớm, đừng có la cà!” Cậu gật đầu lia lịa, chạy biến ra cửa trước khi mẹ đổi ý. Quán karaoke nằm ở con phố nhỏ gần trường, ánh đèn neon nhấp nháy đủ màu chiếu lên tấm biển đề “Melody”. Khi Bảo bước vào, cả đám đã tụ tập đông đủ, tiếng nhạc ầm ĩ vang lên từ phòng trong. Thằng Nam đứng giữa, tay cầm micro hát bài gì đó của Sơn Tùng, giọng lạc tông kinh khủng nhưng vẫn tự tin. Thằng Tuấn thấy cậu, vẫy tay: “Đây rồi, vào đi, Linh ngồi kia kìa!” Bảo quay sang, thấy Linh ngồi ở góc sofa, mặc áo thun trắng ôm sát, váy ngắn ngang đùi, đôi chân thon dài bắt chéo đầy cuốn hút. Cô bạn đang cười nói với mấy đứa con gái, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt làm cậu đứng sững vài giây. “Bảo, ngồi đây!” – thằng Tuấn kéo cậu xuống ghế, nhét chai bia vào tay. Cậu lắc đầu: “Tao không uống đâu, mẹ biết là chết!” Tuấn nhếch môi: “Trẻ trâu, uống một chút thôi, đàn ông con trai gì mà nhát thế!” Bảo đành cầm chai, nhấp một ngụm, vị đắng trôi qua cổ họng làm cậu nhăn mặt. Nhưng cái cảm giác ấy cũng làm cậu thấy mình lớn hơn một chút, tự tin hơn một chút. Cả đám hát hò, cười đùa, không khí dần nóng lên. Linh đứng dậy hát một bài của Mỹ Tâm, giọng trong trẻo, không quá xuất sắc nhưng đủ làm cả phòng vỗ tay rần rần. Bảo ngồi im, mắt không rời khỏi cô bạn, từ cách cô nghiêng đầu khi hát đến đôi môi mọng đỏ khẽ mở. Thằng Tuấn huých vai cậu: “Nhìn gì mà thèm thế, qua bắt chuyện đi, tao thấy nó cũng để ý mày đấy!” Bảo đỏ mặt, xua tay: “Đừng nói bậy, tao đâu có gì đặc biệt.” Nhưng cơ hội đến bất ngờ khi Linh hát xong, bước về phía cậu để lấy cốc nước trên bàn. “Bảo, sao ngồi im thế, không hát bài nào à?” – Linh hỏi, giọng nhẹ nhàng, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào cậu. Bảo lắp bắp: “À, tao… tao không biết hát, ngồi nghe thôi.” Linh cười khúc khích: “Vậy để tao chọn bài cho mày hát với tao nhé, không được từ chối!” Cậu chưa kịp phản ứng, Linh đã kéo tay cậu đứng dậy, đưa micro qua. Hai đứa hát một bài song ca cũ mèm, lời bài hát chẳng nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy tim cậu đập thình thịch, tay run run cầm micro. Linh đứng sát cậu, vai chạm vai, mùi hương từ tóc cô thoảng qua làm cậu ngẩn ngơ. Hát xong, cả đám vỗ tay trêu: “Cặp đôi đẹp đấy, yêu nhau luôn đi!” Linh đỏ mặt, lườm đám bạn, còn Bảo chỉ biết gãi đầu cười trừ. Tối muộn, tiệc tan, cả đám kéo nhau ra về. Mưa lất phất rơi, làm không khí se lạnh. Linh đứng dưới mái hiên, tay ôm vai vì quên mang áo khoác. Bảo thấy thế, cởi áo sơ mi ngoài đưa qua: “Mặc tạm đi, đừng để lạnh.” Linh ngạc nhiên, rồi cười: “Cảm ơn mày, tốt ghê ha!” Cậu gật đầu, lòng ấm lạ, dù cái lạnh thấm qua lớp áo thun mỏng làm cậu hơi run. Trên đường về, cậu đạp xe chầm chậm, đầu óc cứ mải nghĩ đến Linh. Đêm ấy, cậu mơ một giấc mơ kỳ lạ: Linh đứng dưới ánh đèn mờ ảo, đôi môi kề sát mặt cậu, rồi mọi thứ tan biến khi tiếng mẹ gõ cửa phòng vang lên sáng hôm sau. ---
0 bình luận