Incest: Gia đình Tôi Loạn Luân
Cá Mập Ăn Rau
Chương 4: Mưa Rào Đầu Hạ
Chủ nhật đến nhanh như một cái chớp mắt. Bảo thức dậy với tiếng mưa rào rả rích ngoài hiên, từng giọt nước đập vào mái tôn tí tách, tạo thành thứ âm thanh vừa buồn vừa lạ tai. Cậu thích mưa, vì mưa thường làm mẹ bớt nghiêm khắc hơn, ít ra là trong vài giờ ngắn ngủi trước khi bà lại quay về với đống bài vở và những câu mắng quen thuộc.
Hôm nay, cả nhà ở yên trong bốn bức tường, không ai đi đâu. Ba vẫn ở công trình, chị Hạnh ngồi ở sofa xem phim trên điện thoại, tai đeo headphone, thỉnh thoảng cười một mình. Bé Linh nằm dài trên sàn, tay chống cằm đọc truyện tranh, còn dì Mai thì bận bịu trong bếp, nói là làm bánh mì pate cho cả nhà ăn trưa. Mẹ ngồi ở bàn ăn, đeo kính lão, cắm cúi chấm bài cho học sinh, đôi mày thỉnh thoảng nhíu lại khi gặp bài làm tệ.
Bảo ngồi ở góc phòng, tay cầm cuốn sách giáo khoa Vật lý nhưng mắt chẳng buồn đọc. Cậu lén nhìn dì Mai qua khe cửa bếp, thấy cô đang nhào bột, đôi tay trắng muốt lấm lem bột mì, vài sợi tóc rơi xuống má bị cô hất nhẹ bằng vai. Cái cảnh ấy bình dị mà sao lại làm cậu thấy ngứa ngáy trong người. Cậu tự nhủ chắc tại hôm qua tập yoga với dì, cái cảm giác gần gũi ấy vẫn còn đọng lại đâu đây.
“Bảo, qua phụ dì đi, đừng ngồi ì ra đấy!” – tiếng dì Mai vang lên từ bếp, kéo cậu ra khỏi mớ suy nghĩ. Cậu vội đứng dậy, bước vào, thấy dì đang cắt pate thành từng miếng nhỏ. “Con làm gì được hả dì?” – cậu hỏi, giọng hơi ngượng. Dì cười: “Cắt rau đi, dì dạy con làm salad luôn, sau này còn biết mà nấu cho bạn gái ăn!” Lời trêu của dì làm cậu đỏ mặt, nhưng cũng khiến cậu nghĩ ngay đến Linh ở trường.
Hai dì cháu đứng cạnh nhau, Bảo cầm dao thái dưa chuột, tay vụng về suýt cắt vào ngón. Dì Mai bật cười, nắm tay cậu chỉnh lại: “Cầm thế này này, không là đứt tay bây giờ!” Bàn tay dì mềm mại, mát lạnh, chạm vào tay cậu làm cậu run run. Cậu lí nhí “Dạ”, cố tập trung, nhưng mùi hương từ dì – hỗn hợp của bột mì và nước hoa nhè nhẹ – cứ len lỏi vào mũi, làm cậu chẳng thể nghĩ gì khác.
Buổi trưa, cả nhà ăn bánh mì pate với salad do Bảo và dì làm. Mẹ hiếm hoi khen một câu: “Ngon đấy, nhưng đừng ỷ thế mà lơ là học hành!” Chị Hạnh gật gù: “Dì Mai dạy khéo thật, em làm được thế này là khá lắm.” Bé Linh thì vừa ăn vừa xuýt xoa: “Ngon hơn ngoài tiệm luôn!” Bảo ngồi im, lòng thầm vui, nhưng mắt lại lén liếc dì, thấy cô cười rạng rỡ, đôi môi hồng hào bóng nước làm cậu nuốt nước bọt.
Chiều mưa, cậu lên phòng, mở điện thoại nhắn tin với thằng Tuấn. “Thứ sáu đi sinh nhật thằng lớp trưởng không?” – Tuấn hỏi. Bảo nhắn lại: “Đi chứ, mày rủ thêm mấy đứa nữa đi!” Tuấn trả lời ngay: “Oke, tao thấy nhỏ Linh cũng đi đấy, cơ hội cho mày đấy!” Đọc xong tin nhắn, tim Bảo đập mạnh, tay siết chặt điện thoại. Cậu tưởng tượng cảnh mình đứng cạnh Linh, nói vài câu bâng quơ, rồi cô bạn cười với cậu như trong lớp. Ý nghĩ ấy làm cậu phấn khích lạ lùng.
Đêm đó, mưa ngừng hẳn, để lại không khí mát mẻ dễ chịu. Bảo nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, nhưng đầu óc lại trôi về những người phụ nữ quanh mình: dì Mai với nụ cười dịu dàng, chị Hạnh với dáng vẻ bí ẩn, mẹ với sự nghiêm khắc khó gần, và cả Linh – cô bạn mà cậu sắp có cơ hội gặp ngoài lớp. Cậu tự hỏi, liệu cái cảm giác ngứa ngáy này sẽ dẫn mình đi đâu?
---

0 bình luận