Chương 3: Dưới Gầm Bàn Học

Sáng thứ bảy, trời trong veo, không một gợn mây, cái nắng đầu ngày nhẹ nhàng rải xuống con ngõ nhỏ. Bảo thức dậy muộn hơn thường lệ, mắt cay xè vì cả đêm trằn trọc với những ý nghĩ chẳng đâu vào đâu. Cậu lững thững bước xuống nhà, bụng đói meo, hy vọng còn sót lại ít cơm nguội từ tối qua để hâm lại mà ăn. Dưới bếp, mẹ đã đi dạy từ sớm, để lại tờ giấy dán trên tủ lạnh: “Bảo, làm xong bài tập rồi chiều mẹ kiểm tra. Đừng có lười!” Cậu thở dài, xé tờ giấy vo tròn ném vào sọt rác, tự nhủ chắc chắn mẹ sẽ không tha nếu cậu không hoàn thành đống bài Toán ngập đầu kia. Nhưng đầu óc cậu lúc này chẳng màng đến mấy con số, mà cứ lởn vởn hình ảnh Linh ở trường hôm qua, cái cách cô bạn cười với đám con gái trong lớp làm cậu thấy bứt rứt khó chịu. Chị Hạnh đã đi đâu từ sáng, chắc là gặp “bạn” như chị nói tối qua. Bé Linh thì đang ngồi ngoài sân, tay cầm cây bút chì nguệch ngoạc vẽ gì đó lên quyển vở, miệng lẩm nhẩm hát mấy bài nhạc trẻ đang hot. Còn dì Mai, như mọi ngày, lại trải thảm tập yoga ngay góc sân, từng động tác chậm rãi mà dứt khoát, làm nổi bật cơ thể săn chắc trong bộ đồ thể thao màu xám nhạt. Bảo đứng ở cửa bếp, tay cầm cốc nước, mắt bất giác dán vào dì. Lần này, cậu không chỉ thấy đẹp, mà còn cảm nhận một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, như có gì đó thôi thúc cậu bước tới gần hơn. “Dì Mai, hôm nay không đi dạy hả dì?” – cậu lên tiếng, giọng hơi khàn vì vừa ngủ dậy. Dì Mai ngừng lại, quay sang cười, đôi mắt long lanh như mặt hồ buổi sớm: “Không, hôm nay dì nghỉ, ở nhà tập cho khỏe người. Sao, muốn học yoga với dì không?” Lời mời bất ngờ làm Bảo sững sờ, tay run run suýt đánh rơi cốc nước. Cậu gật đầu lia lịa: “Dạ, được chứ ạ! Con cũng muốn tập thử.” Thế là mười phút sau, Bảo đã đứng trên tấm thảm, lóng ngóng làm theo mấy động tác dì hướng dẫn. “Cong lưng xuống, chân giữ thẳng, thở đều vào!” – dì Mai vừa nói vừa đặt tay lên eo cậu, chỉnh tư thế. Cái chạm nhẹ ấy làm cậu giật mình, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch như trống làng. Dì chẳng để ý, vẫn cười tươi: “Con cứng đơ thế này thì tập kiểu gì nổi, thả lỏng đi nào!” Bảo gượng cười, cố tập trung, nhưng đầu óc cứ mải nghĩ đến hơi ấm từ bàn tay dì, và cả mùi hương thoang thoảng từ tóc cô khi gió lùa qua. Buổi trưa, cả nhà quây quần ăn cơm. Mẹ về từ lúc nào, ngồi đầu bàn với vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm đũa gõ nhẹ xuống bát: “Bảo, bài tập đâu, đưa mẹ xem!” Cậu lúng túng, ấp úng: “Dạ, con làm gần xong rồi, để chiều con nộp mẹ.” Mẹ hừ một tiếng, ánh mắt sắc lẹm: “Gần xong là thế nào? Làm cho tử tế vào, đừng để mẹ phải nhắc lần hai!” Bé Linh cười khúc khích, bị mẹ liếc cho một cái liền im bặt. Ăn xong, mẹ lại ngồi chấm bài, chị Hạnh vẫn chưa về, còn dì Mai thì lên phòng nghỉ. Bảo lẻn về phòng mình, đóng cửa lại, ngồi phịch xuống ghế. Cậu mở quyển vở Toán, nhưng chẳng viết được chữ nào, mắt cứ liếc ra cửa sổ, nơi tấm thảm yoga của dì vẫn nằm lẻ loi dưới sân. Bất giác, cậu nhớ đến Linh – cô bạn ở trường. Tuần sau là sinh nhật lớp trưởng, cả lớp sẽ tụ tập, và Linh chắc chắn cũng đi. Cậu tự hỏi, liệu mình có cơ hội nào để nói chuyện với cô bạn không? Đêm đó, mẹ gọi cậu xuống kiểm tra bài. Cậu ậm ừ đưa vở, biết chắc chẳng thoát khỏi trận mắng. Quả nhiên, mẹ lật từng trang, giọng lạnh tanh: “Sai be bét thế này mà bảo gần xong? Ngồi đây làm lại ngay!” Bảo đành ngồi dưới gầm bàn học ở phòng khách, đối diện mẹ, tay run run viết lại bài. Nhưng trong lúc mẹ cúi xuống chấm điểm cho bé Linh, cậu vô tình nhìn thấy đôi chân thon dài của mẹ dưới gầm bàn, lộ ra từ chiếc váy công sở bà hay mặc. Cậu giật mình quay đi, mặt nóng ran, tự mắng mình sao lại nghĩ linh tinh thế này. ---
0 bình luận