Chương 2: Đôi Môi Dưới Ánh Đèn

Đêm ấy, Bảo nằm trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà loang lổ vết ố vàng. Tiếng quạt máy kêu rè rè bên tai chẳng đủ át đi cái nóng oi ả của mùa xuân sắp chuyển hè. Cậu lăn qua lăn lại, đầu óc cứ mải nghĩ đến hình ảnh dì Mai dưới sân lúc chiều, rồi bất giác nhớ đến mấy đoạn phim cậu lén xem tuần trước trên điện thoại. Mặt cậu nóng bừng, tay vô thức nắm chặt mép chăn. Sáng hôm sau, cậu lê bước đến trường với đôi mắt thâm quầng. Trường cấp ba của Bảo nằm cách nhà chừng hai cây số, vừa đủ để cậu đạp xe mỗi ngày. Lớp 11A3 của cậu không có gì đặc biệt, đa phần là đám bạn cùng xóm lớn lên với nhau, thêm vài đứa từ nơi khác chuyển đến. Nhưng hôm nay, cậu để ý đến một người mà trước giờ chẳng mấy khi quan tâm: Linh – không phải em gái cậu, mà là cô bạn cùng lớp, ngồi bàn thứ ba từ dưới lên. Linh của lớp 11A3 khác hẳn bé Linh ở nhà. Cô bạn này có mái tóc đen dài óng ả, lúc nào cũng buộc cao để lộ cái cổ trắng ngần. Mắt Linh to, sáng, lúc cười thì cong cong như vầng trăng rằm, làm mấy thằng con trai trong lớp hay thì thầm với nhau rằng “nó xinh nhất khối”. Bảo trước giờ chỉ thấy Linh như một người bạn bình thường, nhưng hôm nay, khi cô bạn mặc áo dài trắng đi ngang qua cậu ở hành lang, cậu bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. “Ê Bảo, nhìn gì mà đơ thế?” – thằng Tuấn, bạn thân của cậu, huých vai hỏi. Tuấn là đứa lắm mồm nhất lớp, cái gì cũng biết, từ chuyện cô giáo chủ nhiệm vừa cãi nhau với chồng đến chuyện thằng lớp bên bị đình chỉ vì hút thuốc. Bảo giật mình, gãi đầu cười trừ: “Đâu có, tại buồn ngủ thôi.” Nhưng Tuấn nhếch môi, nháy mắt: “Tao biết thừa, mày để ý nhỏ Linh đúng không? Để tao mách cho!” Bảo vội xua tay, mặt đỏ lựng: “Đừng có nói bậy, tao đấm chết giờ!” Tuấn cười khùng khục, bỏ đi, để lại Bảo đứng đó với mớ suy nghĩ hỗn loạn. Cả ngày hôm ấy, cậu không tập trung được vào bài giảng, mắt cứ lén liếc về phía Linh. Lúc cô bạn cúi xuống ghi bài, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, cậu bất giác tưởng tượng ra cảnh được chạm vào mái tóc ấy, rồi bàn tay nhỏ nhắn kia nữa. Tan học, Bảo đạp xe về nhà, lòng vẫn bâng khuâng. Đến cổng, cậu thấy chị Hạnh vừa đi làm về, tay xách túi đồ ăn tối mẹ dặn mua. Chị mặc áo sơ mi trắng, váy bút chì ôm sát, dáng đi thong thả nhưng toát lên vẻ gì đó cuốn hút mà cậu chưa từng để ý. “Về rồi hả Bảo? Vào phụ chị xách đồ đi!” – chị Hạnh gọi, giọng nhẹ nhàng. Cậu gật đầu, bước tới cầm túi đồ, vô tình chạm vào tay chị. Cái chạm ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng sao cậu lại thấy nóng ran nơi đầu ngón tay. Tối đó, cả nhà quây quần xem tivi, chỉ có mẹ là bận chấm bài trong phòng. Dì Mai ngồi trên ghế sofa, chân bắt chéo, tay cầm cốc nước cam vừa ép, cười nói rôm rả với bé Linh về mấy chuyện trường lớp. Bảo ngồi ở góc phòng, mắt làm bộ dán vào màn hình, nhưng thực ra lại lén nhìn dì. Bộ đồ ngủ mỏng manh của dì để lộ bờ vai trần và vòng eo thon thả, làm cậu nuốt nước bọt đánh ực. Đột nhiên, chuông điện thoại reo lên. Là chị Hạnh nghe máy, giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, em biết rồi anh, mai em qua nhé.” Chị cúp máy, quay sang cười với cả nhà: “Bạn chị rủ đi uống nước mai, chắc về muộn chút.” Dì Mai trêu: “Bạn hay bồ đấy? Coi chừng mẹ biết lại mắng cho!” Chị Hạnh đỏ mặt, lườm dì một cái rồi đứng dậy vào phòng. Bảo chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Đêm ấy, cậu lại mất ngủ, nhưng lần này không chỉ vì dì Mai. Hình ảnh Linh ở trường, đôi môi mọng đỏ dưới ánh đèn lớp học, cứ ám ảnh cậu. Cậu tự nhủ, có lẽ mình cần làm gì đó để thoát khỏi mớ cảm xúc rối ren này. Nhưng làm gì, và bắt đầu từ đâu, cậu vẫn chưa biết. ---
0 bình luận