Chương 1: Gió Lùa Qua Khe Cửa

Buổi chiều cuối tháng ba, nắng vàng nhạt trải dài trên con ngõ nhỏ dẫn vào khu nhà tập thể cũ kỹ. Tiếng xe máy rú ga ngoài đường hòa lẫn với tiếng rao lanh lảnh của bà bán xôi buổi xế, tạo nên cái âm thanh quen thuộc mà Bảo đã nghe từ khi còn bé xíu. Căn nhà hai tầng của gia đình cậu nằm nép mình giữa những bức tường loang lổ rêu xanh, không quá rộng nhưng đủ để chứa sáu con người với những tính cách chẳng ai giống ai. Bảo ngồi bên chiếc bàn học gỗ đã tróc sơn, tay cầm cây bút bi xoay tít, mắt dán vào quyển vở Toán mở sẵn mà chẳng buồn đọc. Bài kiểm tra tuần trước vừa trả, điểm sáu phẩy năm, không quá tệ nhưng cũng chẳng đủ để mẹ cậu hài lòng. Mẹ cậu, cô Nga, là giáo viên Toán có tiếng ở trường cấp ba gần nhà, nổi danh với cái tính nghiêm khắc đến mức học sinh chỉ nghe tên thôi đã thấy lạnh gáy. Với ba chị em trong nhà, mẹ còn khắc nghiệt gấp đôi. “Điểm số là cái gốc của cuộc đời, không học thì sau này chỉ có nước đi ăn mày!” – câu nói ấy như điệp khúc vang lên mỗi bữa cơm, mỗi tối mẹ kiểm bài. Ba cậu thì ngược lại, ông Hùng là kỹ sư xây dựng, quanh năm suốt tháng bám công trình, hiếm hoi lắm mới ghé nhà vài ngày. Lần gần nhất ông về là hồi Tết, ôm theo cái mùi bụi đất từ công trường xa lắc đâu tận miền Trung. Bảo nhớ cái cách ba vỗ vai cậu, cười khà khà: “Con trai lớn rồi, phải biết tự lo, đừng để mẹ mắng hoài nghe chưa?” Nhưng lời ấy chỉ thoảng qua, vì ngay hôm sau ông lại xách vali đi tiếp. Trong nhà, ngoài mẹ và ba, còn có chị Hạnh, lớn hơn Bảo bốn tuổi, vừa đi làm nhân viên bảo hiểm được gần năm. Chị Hạnh hay mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tóc buộc cao gọn gàng, lúc nào cũng mang vẻ chững chạc của người đã bước ra đời. Nhưng Bảo biết, chị không phải kiểu người khô khan, đôi khi cậu còn nghe chị cười rúc rích trong phòng khi gọi điện với ai đó, giọng ngọt ngào khác hẳn lúc nói chuyện với mẹ. Rồi đến bé Linh, em gái cậu, nhỏ hơn cậu ba tuổi, đang học lớp tám. Con bé nghịch như quỷ, tóc lúc nào cũng rối bù vì chạy nhảy khắp xóm, nhưng hễ mẹ gọi lên kiểm tra bài là lập tức ngồi im thin thít, mặt mếu máo. Cuối cùng là dì Mai, em gái út của mẹ, hai mươi chín tuổi, giáo viên dạy yoga ở một trung tâm gần nhà. Dì Mai khác hẳn mẹ, tính tình phóng khoáng, hay cười, lúc nào cũng mang theo cái năng lượng tươi trẻ mà Bảo thấy lạ lẫm. Hôm nay, như mọi ngày, nhà lại vang lên tiếng mẹ quát từ dưới bếp: “Bảo! Làm bài xong chưa mà ngồi thẫn thờ thế hả? Đừng tưởng mẹ không biết con đang làm gì!” Tiếng mẹ sắc như dao, làm cậu giật mình đánh rơi cây bút xuống sàn. “Dạ, con đang làm đây ạ!” – cậu đáp vội, cúi xuống nhặt bút, lòng thầm nhủ chắc chắn mẹ có mắt sau gáy. Cậu đứng dậy, bước ra ban công nhỏ cạnh phòng để hít chút không khí. Từ đây, cậu có thể thấy dì Mai đang tập yoga dưới sân, trên tấm thảm xanh trải dài. Dì mặc bộ đồ thể thao bó sát màu đen, từng động tác uốn người mềm mại như nước chảy, làm nổi bật đường cong cơ thể mà cậu chưa từng để ý kỹ trước đây. Gió lùa qua khe cửa, mang theo cái mát lành của chiều tà, nhưng trong lòng Bảo lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như có gì đó nhồn nhột, khó tả. “Bảo! Xuống ăn cơm!” – tiếng mẹ lại réo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Cậu lắc đầu, tự nhủ chắc tại dạo này xem phim linh tinh trên mạng nhiều quá nên đầu óc mới thế này. Nhưng khi bước xuống cầu thang, cậu không khỏi liếc thêm một cái về phía dì Mai, lúc ấy đang vươn người trong tư thế cây cầu, mái tóc dài buông xõa xuống đất, đẹp đến lạ. Bữa cơm tối diễn ra như thường lệ: mẹ hỏi bài vở, chị Hạnh kể vài chuyện công ty, bé Linh líu lo về mấy đứa bạn, còn dì Mai thì cười góp chuyện. Nhưng Bảo lại chẳng tập trung lắm, mắt cậu cứ lơ đãng nhìn qua dì, rồi chị, rồi cả mẹ – những người phụ nữ mà cậu sống chung bao năm, giờ bỗng dưng lại thấy lạ lẫm. Có lẽ, cậu đang lớn thật rồi. ---
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
DẠ SẮC
0 bình luận