Không gian trong tu viện rung lên nhẹ khi Bình và Thảo Linh ôm nhau, ánh sáng từ những ngọn nến lập lòe chiếu lên cơ thể trần truồng của cô, làm nổi bật làn da trắng mịn và mái tóc vàng óng ánh chảy xuống như suối vàng. Bình đứng dậy, kéo cô đứng lên theo, tay anh nắm chặt tay cô, ánh mắt vàng nhạt lóe lên tia yêu thương xen lẫn dục vọng – một phần bản chất hắc hóa của anh không bao giờ mất đi, nhưng giờ đây được dẫn dắt bởi tình cảm sâu...