Tu viện bỏ hoang nằm sâu trong khu rừng rậm chìm trong một màn sương mù dày đặc, lạnh lẽo, như một pháo đài bị bóng tối và thời gian giam cầm. Những bức tường đá phủ đầy dây leo khô héo rung lên nhẹ trong gió đêm, tiếng lá xào xạc hòa lẫn với tiếng nước suối róc rách gần đó, mang theo mùi đất ẩm và nhang cháy thoang thoảng từ bên trong. Bình đứng giữa căn phòng chính, ánh sáng từ những ngọn nến lập lòe chiếu lên cơ thể rắn chắc của anh, những vết sẹo...