Tu viện bỏ hoang trong rừng rậm chìm trong một màn sương mù dày đặc, lạnh lẽo, như một pháo đài bị thời gian và bóng tối nuốt chửng. Những bức tường đá phủ đầy dây leo khô héo rung lên nhẹ trong gió đêm, tiếng lá xào xạc hòa lẫn với tiếng rên rỉ yếu ớt của ba nữ tu bị Bình chinh phục, vẫn nằm rải rác trên sàn đá lạnh lẽo, cơ thể trần truồng run rẩy vì kiệt sức. Không khí tanh nồng mùi mồ hôi, nước dâm và tinh dịch, hòa quyện với mùi nhang...