Bầu trời xám xịt trải dài vô tận, những đám mây dày đặc như che giấu cả ánh sáng cuối cùng của thế giới. Bình lái xe bọc thép qua những con đường hoang vắng, tiếng động cơ gầm rú vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, ánh đèn pha xuyên qua màn sương mù dày đặc như những lưỡi dao cắt vào bóng tối. Cơ thể anh vẫn đau nhức, máu khô bám trên áo rách rưới, nhưng Thánh Lực đã lành lại phần lớn vết thương, để lại những vết sẹo mờ nhạt trên da thịt rắn chắc....