Dưới ánh trăng mờ ảo, Bình tỉnh dậy trong một căn phòng đá lạnh lẽo, mùi nhang thoang thoảng hòa lẫn với mùi đất ẩm. Anh nằm trên một chiếc giường gỗ thô sơ, cơ thể vẫn đau nhức, nhưng những vết cháy đen đã biến mất, thay vào đó là làn da mới tái sinh, dù yếu ớt hơn trước. Anh nghiến răng, cố ngồi dậy, nhưng một bàn tay dịu dàng đặt lên vai anh, giữ anh nằm xuống. "Đừng cử động," giọng nói trầm ấm vang lên. "Cậu suýt chết dưới tay hắn." Bình quay sang, thấy...