Sau cuộc gặp với khách hàng, Bình trở thành tâm điểm chú ý ở công ty. Đồng nghiệp bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Ông Trung không còn quát tháo anh nữa, mà thay vào đó là thái độ dè chừng. Bình biết rằng mình đang thay đổi, không chỉ trong cách người khác nhìn anh, mà còn trong chính tâm hồn anh. Anh không còn là Bình của ngày xưa – người đàn ông hiền lành, luôn đặt người khác lên trên bản thân.
Một buổi chiều, Bình nhận được tin nhắn từ Lan. "Anh Bình, em muốn gặp anh. Em cần nói chuyện." Anh nhìn tin nhắn, tay nắm chặt điện thoại đến mức màn hình kêu răng rắc. Anh không trả lời ngay, nhưng cuối cùng, sự tò mò và một chút cảm xúc còn sót lại khiến anh đồng ý.
Họ gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ, nơi từng là điểm hẹn yêu thích của hai người. Khi Bình bước vào, anh thấy Lan ngồi ở góc quen thuộc, đôi mắt đỏ hoe. Cô đứng dậy khi thấy anh, giọng run rẩy: "Anh Bình, cảm ơn anh đã đến."
Bình ngồi xuống đối diện cô, không nói gì. Anh để cô mở lời trước. Lan cúi đầu, "Em biết em không có tư cách xin anh tha thứ. Nhưng em muốn anh biết rằng em hối hận. Em không đáng với anh, nhưng em không muốn mất anh mãi mãi."
Bình nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng. "Em nghĩ vài lời xin lỗi sẽ thay đổi được gì sao? Em và Tuấn đã phản bội tôi. Tôi đã tin em, tin rằng chúng ta có thể cùng nhau xây dựng tương lai. Nhưng em đã phá hủy tất cả."
Lan bật khóc, "Em biết, em sai rồi. Em không xứng đáng với anh. Nhưng em vẫn yêu anh, anh Bình. Em chỉ muốn anh cho em một cơ hội."
Bình im lặng một lúc lâu. Anh cảm thấy trong lòng mình có hai luồng suy nghĩ đang đấu tranh. Một phần muốn tha thứ, muốn quay lại những ngày tháng yên bình bên Lan. Nhưng phần còn lại – phần đang lớn dần kể từ khi anh tham gia thí nghiệm – thì không. Nó gào thét trong anh: "Cô ta không xứng đáng. Không ai xứng đáng với lòng tin của ngươi nữa."
Cuối cùng, Bình đứng dậy, giọng nói lạnh lùng: "Lan, tôi không thể tha thứ cho em. Không phải vì tôi không muốn, mà vì tôi không còn là người đàn ông mà em từng biết. Em đã giết chết anh ta vào cái ngày em chọn Tuấn."
Lan ngẩng lên, nước mắt lăn dài trên má. "Anh Bình, anh thay đổi rồi. Anh không còn là anh của trước kia."
Bình cười khẩy, "Đúng vậy. Và tôi phải cảm ơn em vì điều đó. Nếu không có sự phản bội của em, tôi sẽ không bao giờ nhận ra mình cần mạnh mẽ hơn thế nào."
Anh quay lưng bỏ đi, để lại Lan ngồi đó với nỗi đau và sự hối hận. Khi bước ra ngoài, Bình cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Anh không còn bị ràng buộc bởi quá khứ nữa. Anh đã cắt đứt sợi dây cuối cùng nối mình với con người cũ.
Đêm đó, Bình trở về căn hộ và tiếp tục thử nghiệm sức mạnh của mình. Anh phát hiện ra rằng không chỉ sức mạnh thể chất tăng lên, mà cả giác quan của anh cũng trở nên nhạy bén hơn. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của hàng xóm cách mấy tầng lầu, cảm nhận được nhịp tim của chính mình rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên nhất là khả năng kiểm soát cảm xúc của người khác. Trong một lần tình cờ, anh thử nhìn thẳng vào mắt một người qua đường và ra lệnh: "Đưa tôi chai nước của anh." Người đó, như bị thôi miên, lập tức làm theo mà không chút do dự.
Bình bắt đầu nhận ra rằng sức mạnh của anh không chỉ là vật lý, mà còn là tinh thần. Anh có thể thao túng người khác, khiến họ làm theo ý mình. Ý nghĩ đó vừa làm anh phấn khích, vừa khiến anh sợ hãi. Anh tự hỏi: "Mình đang trở thành ai vậy? Một anh hùng hay một kẻ ác?"
Ngày hôm sau, Bình nhận được cuộc gọi từ phòng thí nghiệm. Nhà khoa học mà anh gặp trước đó nói với giọng gấp gáp: "Anh Bình, anh cần quay lại ngay. Có điều gì đó không ổn với thí nghiệm. Chúng tôi phát hiện ra rằng loại thuốc anh nhận có thể gây ra tác dụng phụ nghiêm trọng."
Bình nhíu mày, "Tác dụng phụ gì?"
"Chúng tôi chưa chắc chắn, nhưng nó có thể ảnh hưởng đến tâm trí của anh, khiến anh mất kiểm soát. Anh cảm thấy thế nào gần đây?" nhà khoa học hỏi.
Bình nghĩ đến giấc mơ kỳ lạ, đến sự thay đổi trong tính cách của mình, và cả sức mạnh mà anh đang sở hữu. Anh đáp: "Tôi ổn. Tôi sẽ đến ngay."
Nhưng khi tắt máy, Bình không vội vàng đến phòng thí nghiệm. Anh đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt mình – giờ đây đã ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Anh tự nhủ: "Dù có tác dụng phụ hay không, đây là con đường tôi đã chọn. Tôi sẽ không quay lại làm kẻ yếu đuối nữa."
---