Chương 4: Sức Mạnh Trong Bóng Tối

Bình bước ra khỏi phòng thí nghiệm, ánh sáng buổi chiều tà chiếu lên khuôn mặt anh, nhưng anh không cảm nhận được sự ấm áp của nó. Trong cơ thể anh, một luồng năng lượng kỳ lạ đang chảy trôi, như một dòng sông ngầm không thể kiểm soát. Anh không biết chính xác điều gì đã xảy ra trong phòng thí nghiệm, nhưng anh cảm thấy khác biệt – mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn, và có lẽ, nguy hiểm hơn. Trên đường về nhà, Bình cố gắng kiểm tra xem cơ thể mình có gì thay đổi. Anh giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Không có gì bất thường ở vẻ bề ngoài, nhưng khi anh siết chặt nắm đấm, anh cảm thấy một sức mạnh bất ngờ trào dâng. Anh dừng lại bên một cây cột điện cũ kỹ bên đường, thử đấm nhẹ vào nó. Một tiếng "rắc" vang lên, và cột điện rung lên dữ dội, để lại một vết lõm rõ ràng trên bề mặt kim loại. Bình giật mình, lùi lại, tim đập thình thịch. "Mình vừa làm gì vậy?" anh tự hỏi. Đêm đó, Bình không ngủ được. Anh ngồi trên ghế sofa, ánh đèn mờ ảo trong căn hộ nhỏ chiếu lên khuôn mặt anh. Anh nhớ lại những gì nhà khoa học đã nói: "Thí nghiệm này sẽ kích thích tiềm năng của con người." Nhưng tiềm năng đó là gì? Sức mạnh thể chất? Trí tuệ siêu phàm? Hay một thứ gì đó đen tối hơn mà anh chưa thể hiểu? Bình quyết định thử nghiệm thêm. Anh đứng dậy, bước đến góc phòng nơi có một chiếc bàn gỗ cũ. Anh đặt tay lên bàn, hít một hơi thật sâu, rồi dùng sức nâng nó lên. Chiếc bàn nặng trịch, vốn luôn khiến anh phải dùng cả hai tay để di chuyển, giờ đây được anh nhấc lên dễ dàng chỉ bằng một tay. Anh thả tay ra, chiếc bàn rơi xuống sàn với một tiếng "ầm" lớn, làm rung cả căn phòng. Bình cười nhạt, nhưng nụ cười ấy không mang chút niềm vui nào. Nó giống như một sự xác nhận – anh đã thay đổi, và không có đường quay lại. Sáng hôm sau, Bình đến công ty với tâm trạng kỳ lạ. Anh không còn cảm thấy sợ hãi hay áp lực như trước. Thay vào đó, anh mang trong mình một sự tự tin lạnh lùng. Khi bước vào phòng họp, anh nhận ra ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn mình có phần khác lạ. Có lẽ họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của anh, dù không ai dám nói ra. Hôm đó, ông Trung – giám đốc công ty – lại triệu tập một cuộc họp khẩn cấp để xử lý hậu quả của sai sót trước đó trong dự án lớn. Ông ta nhìn Bình, ánh mắt đầy trách móc. "Bình, anh đã làm công ty mất mặt với khách hàng. Tôi cần anh giải thích xem anh định khắc phục chuyện này thế nào." Bình không cúi đầu như mọi khi. Anh nhìn thẳng vào mắt ông Trung, giọng nói bình tĩnh nhưng sắc lạnh: "Tôi đã sai, và tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng nếu ông nghĩ rằng mắng mỏ tôi trước mặt mọi người sẽ giải quyết được vấn đề, thì ông nhầm rồi." Cả phòng họp im phăng phắc. Ông Trung sững sờ, không ngờ Bình – người vốn luôn hiền lành và phục tùng – lại dám đáp trả như vậy. "Anh nói gì?" ông Trung gằn giọng. "Tôi nói rằng tôi sẽ gặp khách hàng, xin lỗi họ, và đảm bảo dự án tiếp tục suôn sẻ. Nhưng tôi không ở đây để làm vật tế thần cho ông trút giận," Bình đáp, giọng đều đều nhưng đầy uy lực. Ông Trung định quát tháo tiếp, nhưng ánh mắt của Bình khiến ông ta chùn lại. Có điều gì đó trong đôi mắt ấy – một sự nguy hiểm không thể diễn tả – làm ông ta im lặng. Cuối cùng, ông Trung chỉ hừ một tiếng, "Được, anh làm được thì làm. Nhưng nếu thất bại, anh tự chịu hậu quả." Bình gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng họp. Khi anh bước ra ngoài, Hùng chạy theo, vẻ mặt lo lắng. "Anh Bình, anh vừa làm gì vậy? Sao dám nói với sếp thế?" Bình quay lại, nhìn Hùng với ánh mắt lạnh lẽo. "Tôi mệt mỏi với việc bị đối xử như kẻ vô dụng. Từ giờ, tôi sẽ không để ai coi thường tôi nữa." Hùng nuốt nước bọt, không biết phải nói gì. Anh ta cảm thấy Bình không còn là người đồng nghiệp hiền lành mà anh ta từng biết. Chiều hôm đó, Bình đến gặp khách hàng – một công ty lớn chuyên về thiết kế nội thất. Anh bước vào phòng họp của họ với sự tự tin chưa từng có. Khi vị giám đốc khách hàng bắt đầu phàn nàn về sai sót trong bản in, Bình không ngắt lời mà kiên nhẫn lắng nghe. Sau đó, anh đứng dậy, đặt tay lên bàn, và nói: "Tôi đại diện công ty xin lỗi vì sai sót này. Nhưng tôi đảm bảo với ông rằng từ giờ, mọi thứ sẽ hoàn hảo. Tôi sẽ đích thân giám sát dự án này." Giọng nói của Bình mang một sức hút kỳ lạ, như thể anh đang ra lệnh chứ không phải thương lượng. Vị giám đốc nhìn anh, ngập ngừng một lúc, rồi gật đầu. "Được, tôi tin anh. Nhưng đừng để chuyện này lặp lại." Bình mỉm cười, nhưng đó là một nụ cười không chút ấm áp. Khi rời khỏi tòa nhà, anh cảm thấy hài lòng. Không phải vì anh đã cứu vãn tình hình, mà vì anh nhận ra sức mạnh mới của mình không chỉ nằm ở cơ bắp – nó còn ở khả năng áp đảo người khác, khiến họ phải nghe theo anh. Đêm đó, Bình mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Anh thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoang vắng, xung quanh là bóng tối dày đặc. Từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên: "Ngươi đã thức tỉnh. Sức mạnh này là của ngươi, nhưng nó sẽ đòi hỏi một cái giá." Bình giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng. Anh không biết giấc mơ đó có ý nghĩa gì, nhưng anh cảm thấy một sự bất an len lỏi trong lòng. ---
1 bình luận

avatar Kim L:

14 giờ trước

Siêu hay, đọc cuốn cực kỳ luôn

Chương 1: Khởi Đầu Của Sự Thất Vọng