Sau sự phản bội của Lan và Tuấn, Bình trở nên khép mình hơn. Anh không còn tin tưởng ai, kể cả đồng nghiệp tại công ty. Anh làm việc một cách máy móc, không giao tiếp nhiều, và dần dần, mọi người bắt đầu xa lánh anh. Công việc của anh cũng gặp nhiều khó khăn. Một dự án quan trọng mà anh phụ trách bị trễ deadline do sự cố kỹ thuật từ phía đối tác, nhưng ông Trung – giám đốc công ty – không quan tâm đến lý do. Ông đổ hết trách nhiệm lên đầu Bình.
Trong một cuộc họp khẩn cấp, ông Trung quát tháo trước mặt toàn thể nhân viên: "Bình, anh làm ăn kiểu gì vậy? Khách hàng đang rất tức giận. Anh có biết công ty đang đứng trước nguy cơ mất hợp đồng lớn không? Anh nghĩ mình là ai mà để xảy ra sai sót như thế?"
Bình cúi đầu, không nói gì. Anh biết mình đã làm việc chăm chỉ, đã cố gắng liên lạc với đối tác để khắc phục sự cố, nhưng tất cả đều vô ích. Ông Trung không muốn nghe giải thích. Đồng nghiệp xung quanh nhìn anh với ánh mắt thương hại, nhưng không ai đứng ra bênh vực. Họ sợ bị liên lụy, hoặc đơn giản là không muốn dính vào rắc rối.
Sau cuộc họp, Hùng – một đồng nghiệp trẻ tuổi – đến gần Bình, vỗ vai anh: "Anh Bình, đừng buồn. Sếp đang căng thẳng thôi. Mọi chuyện sẽ ổn."
Bình gật đầu, nhưng trong lòng anh, sự tức giận và bất mãn đang lớn dần. Anh cảm thấy mình như một con rối, bị người khác điều khiển và coi thường. Anh không còn là Bình của ngày xưa – người luôn nhẫn nhịn và chấp nhận mọi thứ. Anh bắt đầu nhận ra rằng sự hiền lành của mình chỉ khiến người khác lợi dụng.
Những ngày sau đó, áp lực càng tăng. Đồng nghiệp bắt đầu thì thầm sau lưng anh, nói rằng anh không đủ năng lực, rằng anh là gánh nặng của công ty. Một lần, anh vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người trong phòng nghỉ: "Bình làm cái dự án đó mà còn để hỏng, chắc sếp đuổi anh ta sớm thôi." Anh nắm chặt tay, cố kìm nén cơn giận, nhưng lòng tự trọng của anh đã bị tổn thương sâu sắc.
Một buổi tối, khi đang đi bộ về nhà, Bình tình cờ nghe thấy hai người đàn ông nói chuyện ở một góc phố. "Nghe nói có một phòng thí nghiệm bí mật đang tuyển tình nguyện viên cho một thí nghiệm đặc biệt. Họ hứa sẽ thay đổi cuộc đời người tham gia," một người nói.
"Thật sao? Nghe có vẻ nguy hiểm," người kia đáp.
"Nhưng nếu thành công, có thể sẽ có sức mạnh siêu phàm. Tôi đang nghĩ đến việc tham gia."
Bình dừng lại, lắng nghe. Anh không tin vào những điều kỳ diệu, nhưng sau những gì đã trải qua – sự phản bội của Lan và Tuấn, sự bất công ở công ty – anh cảm thấy mình không còn gì để mất. Có lẽ, đây là cơ hội để thay đổi cuộc đời mình, để thoát khỏi sự yếu đuối và bất lực.
Anh quyết định tìm hiểu thêm về phòng thí nghiệm đó. Sau vài ngày điều tra qua bạn bè và các nguồn tin không chính thức, anh tìm được địa chỉ – một tòa nhà cũ kỹ ở ngoại ô thành phố. Anh đến đó, mang theo một tâm trạng vừa tò mò vừa tuyệt vọng. Khi bước vào, anh gặp một nhà khoa học mặc blouse trắng, người tự giới thiệu là tiến sĩ Minh. "Anh Bình, anh có chắc chắn muốn tham gia không? Thí nghiệm này có thể có rủi ro," tiến sĩ Minh nói, giọng nghiêm túc.
Bình gật đầu, ánh mắt kiên định. "Tôi không còn gì để mất. Tôi muốn thay đổi."
Tiến sĩ Minh mỉm cười, "Được, vậy hãy bắt đầu."
Bình được đưa vào một phòng thí nghiệm đầy máy móc phức tạp. Anh nằm xuống một chiếc giường kim loại, cảm nhận những dây dợ và ống tiêm được gắn vào cơ thể mình. Một chất lỏng lạnh lẽo chảy qua ven, lan tỏa khắp người anh. Anh nghe tiếng tiến sĩ Minh nói gì đó, nhưng giọng ông dần xa xôi. Một cảm giác tê dại bao trùm lấy anh, và rồi anh chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy, Bình cảm thấy cơ thể mình khác lạ. Anh không biết chính xác điều gì đã thay đổi, nhưng anh cảm nhận được một sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Anh bước ra khỏi phòng thí nghiệm, ánh mắt lạnh lùng và đầy quyết tâm. Anh không còn là Bình của ngày xưa nữa. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, một con đường mới – dù nó có dẫn anh đến đâu.
---
---