Chương 2: Phản Bội Đầu Tiên

Bình đứng trước cửa nhà Lan, tay cầm bó hoa cẩm chướng màu hồng mà anh vừa mua trên đường đến. Hôm nay là ngày kỷ niệm một năm họ quen nhau, và anh đã lên kế hoạch đưa cô đi ăn tối ở một nhà hàng nhỏ mà cả hai yêu thích. Anh gõ cửa nhẹ nhàng, nhưng không có ai trả lời. "Lan, em có nhà không?" anh gọi, giọng hơi run vì cái lạnh của buổi tối. Vẫn chỉ là sự im lặng. Anh lấy điện thoại ra, bấm số của Lan, nhưng chỉ nghe thấy tiếng tút dài rồi chuyển sang hộp thư thoại. Một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong lòng anh. Anh quay sang hỏi một người hàng xóm đang tưới cây trước sân. "Chào bác, bác có thấy Lan không ạ? Cô ấy có nói gì với bác không?" Người hàng xóm ngẩng lên, lau tay vào tạp dề. "À, Lan hả? Sáng nay tôi thấy cô ấy xách vali ra khỏi nhà. Cô ấy nói đi công tác vài ngày, hình như là về quê thăm gia đình thì phải." Bình sững sờ. "Công tác? Nhưng cô ấy không nói gì với tôi cả." Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Lan chưa từng nhắc đến chuyến đi nào, và việc cô rời đi mà không báo trước làm anh hoang mang. Anh tự nhủ có lẽ cô bận rộn và quên báo, nhưng trong đầu anh, những câu hỏi cứ dồn dập xuất hiện. Anh nhắn tin cho Lan: "Em đi công tác sao không nói với anh? Anh lo cho em lắm." Nhưng suốt cả đêm, tin nhắn của anh không nhận được hồi âm. Ngày hôm sau, Bình đến công ty với đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Anh làm việc như một cái máy, không thể tập trung vào bất cứ thứ gì. Đồng nghiệp nhận ra sự khác lạ, nhưng không ai hỏi han. Đến chiều, khi đang ngồi ở bàn làm việc, anh nhận được một cuộc gọi từ số lạ. "Alo, anh Bình phải không?" một giọng nam trầm vang lên. "Phải, ai đó?" Bình hỏi, giọng căng thẳng. "Tôi là bạn của Lan. Anh có thể gặp tôi không? Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh." Bình đồng ý, dù lòng đầy nghi ngờ. Anh đến quán cà phê được hẹn, nơi một người đàn ông lạ mặt đang đợi. Người đàn ông mặc áo khoác xám, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén. "Tôi tên là Phong," anh ta nói, rồi đẩy một phong bì về phía Bình. "Anh nên xem cái này." Bình mở phong bì, và những gì anh thấy khiến tay anh run lên. Đó là những bức ảnh của Lan, đang cười nói vui vẻ bên một người đàn ông khác. Trong một bức ảnh, họ ôm nhau, trông thân mật đến mức không thể nhầm lẫn. Người đàn ông đó là Tuấn – một người bạn cũ mà Bình từng tin tưởng như anh em. Anh nhớ lại những lần cả ba cùng đi chơi, những buổi tối Tuấn đến nhà anh uống rượu và trò chuyện. Tất cả giờ đây như một trò đùa tàn nhẫn. "Đây là thật sao?" Bình hỏi, giọng khản đặc, như thể anh đang cố gắng nuốt trôi một sự thật đau đớn. Phong gật đầu. "Tôi chụp được tuần trước. Tôi nghĩ anh nên biết sự thật. Lan và Tuấn đã qua lại với nhau từ lâu rồi." Bình không nói gì nữa. Anh đứng dậy, rời khỏi quán cà phê, bước đi vô định trên đường phố. Những bức ảnh vẫn nằm trong tay anh, như một lưỡi dao cứa sâu vào trái tim. Anh không thể tin được Lan – người anh yêu nhất – lại phản bội anh. Và Tuấn, người bạn anh từng coi như anh em, cũng vậy. Anh cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Đêm đó, Bình ngồi một mình trong căn hộ tối om, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của anh và Lan trên bàn. Anh nhớ lại những lời hứa, những dự định tương lai mà họ từng vẽ ra cùng nhau. Tất cả giờ chỉ còn là dối trá. Anh cảm thấy như một kẻ ngốc, đã tin tưởng mù quáng vào tình yêu và lòng tốt của con người. Trong đầu anh, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Mày ngu lắm, Bình. Thế giới này không có chỗ cho sự hiền lành." Anh đập tay xuống bàn, tiếng động vang vọng trong căn phòng im lặng. Anh không khóc, nhưng đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng sự giận dữ và đau đớn. Anh thề với chính mình rằng sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mình như vậy nữa. Từ giờ, anh sẽ sống khác đi – lạnh lùng hơn, cứng rắn hơn. ---
1 bình luận

avatar Kim L:

14 giờ trước

Siêu hay, đọc cuốn cực kỳ luôn

Chương 1: Khởi Đầu Của Sự Thất Vọng