Chương 1: Khởi Đầu Của Sự Thất Vọng

Bình thức dậy trong căn phòng nhỏ hẹp, ánh nắng sớm len lỏi qua tấm rèm mỏng manh, chiếu lên khuôn mặt anh. Anh nằm im một lúc, lắng nghe tiếng xe cộ vọng lại từ con đường bên ngoài. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản nhạc quen thuộc của thành phố. Bình không ghét sự ồn ào này, nhưng anh cũng chẳng yêu thích nó. Với anh, đó chỉ là một phần của cuộc sống – một cuộc sống mà anh đã cố gắng giữ cho thật đơn giản và bình yên. Anh lặng lẽ ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bình 28 tuổi, không quá trẻ để mơ mộng viển vông, nhưng cũng chưa đủ già để từ bỏ những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Anh có một công việc ổn định tại một công ty in ấn nhỏ, một căn hộ đi thuê, và một mối tình mà anh tin là định mệnh. Cuộc sống của Bình không có gì đặc biệt, nhưng anh hài lòng với nó. Anh luôn tự nhủ rằng hạnh phúc không nằm ở những thứ to lớn, mà ở những điều nhỏ bé hàng ngày. Bình bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh để tỉnh táo. Anh nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt không quá nổi bật: mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt nâu trầm tĩnh, và một nụ cười nhạt mà anh hiếm khi để lộ. Mọi người thường nói anh hiền, và anh không phản đối điều đó. Sự hiền lành đã trở thành một phần tính cách của anh, như một tấm áo cũ kỹ mà anh mặc mãi không muốn thay. Hôm nay là thứ Sáu, một ngày làm việc cuối tuần. Bình mặc chiếc áo sơ mi trắng đã được là phẳng phiu, quần tây đen, và mang đôi giày cũ nhưng sạch sẽ. Anh không có nhiều tiền để mua sắm, nhưng anh luôn giữ mọi thứ ngăn nắp. Trước khi ra khỏi nhà, anh lấy một lát bánh mì từ tủ bếp, ăn vội trên đường đến trạm xe buýt. Anh không thích lãng phí, và anh tin rằng sống tiết kiệm là cách để giữ cho cuộc đời mình không rơi vào hỗn loạn. Trên xe buýt, Bình ngồi gần cửa sổ, nhìn dòng người qua lại bên ngoài. Anh thích quan sát họ – những người bán hàng rong, những đứa trẻ chạy nhảy, những nhân viên văn phòng vội vã. Mỗi người đều có câu chuyện riêng, và Bình tự hỏi liệu họ có hạnh phúc không. Anh không chắc lắm về định nghĩa hạnh phúc của mình, nhưng anh biết mình có Lan – người con gái anh yêu hơn tất cả. Lan là ánh sáng trong cuộc đời Bình. Họ gặp nhau cách đây bốn năm, trong một buổi sinh hoạt ở nhà thờ. Lan xinh đẹp, dịu dàng, với mái tóc dài mượt mà và giọng nói ấm áp. Cô làm việc tại một cửa hàng sách, và Bình thường đến đó chỉ để nhìn cô đứng sau quầy, mỉm cười với khách hàng. Sau nhiều lần trò chuyện, họ bắt đầu hẹn hò. Bình không giỏi thể hiện tình cảm, nhưng anh luôn cố gắng làm mọi thứ để Lan vui. Anh tin rằng cô chính là món quà mà cuộc đời đã ban tặng cho mình. Hôm nay, Bình dự định sẽ gặp Lan sau giờ làm. Anh đã nhắn tin cho cô từ sáng: “Tối nay mình đi ăn được không em? Anh muốn gặp em.” Lan trả lời nhanh chóng: “Được chứ anh, em cũng nhớ anh.” Tin nhắn của cô làm Bình mỉm cười, và anh cảm thấy ngày hôm nay bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. Công việc của Bình không quá áp lực, nhưng cũng chẳng dễ dàng. Anh là một nhân viên kiểm tra bản in, phải xem xét từng chi tiết nhỏ trên các tờ quảng cáo, poster trước khi chúng được gửi đi sản xuất. Công ty nhỏ, đồng nghiệp ít, và Bình thường làm việc trong im lặng. Anh không thích nói nhiều, và mọi người trong công ty cũng quen với tính cách trầm lặng của anh. Chỉ có Hùng, một đồng nghiệp trẻ tuổi, hay bắt chuyện với anh. “Anh Bình, anh sống chậm rãi quá, không thấy chán à?” Hùng hỏi, tay cầm cốc cà phê. Bình cười nhạt, “Chậm mà chắc, cậu ạ. Sống nhanh quá đôi khi không thấy đường đâu mà đi.” Hùng nhún vai, không nói thêm. Bình biết cậu ta không hiểu mình, nhưng anh không bận tâm. Anh chỉ muốn làm tốt công việc, về nhà, và dành thời gian cho Lan. Đó là tất cả những gì anh cần. Giờ tan làm, Bình rời công ty, bước ra đường với tâm trạng nhẹ nhõm. Anh ghé qua một tiệm hoa nhỏ, mua một bó cẩm chướng màu hồng – loại hoa Lan thích nhất. Khi đến nhà Lan, anh gõ cửa, và cô mở cửa với nụ cười rạng rỡ. “Anh đến sớm thế!” cô nói, ôm lấy anh. Bình ngượng ngùng đưa bó hoa cho cô, “Anh mua cho em, thấy đẹp nên không kìm được.” Lan cười, kéo anh vào nhà. Họ ăn tối ở một quán ăn nhỏ gần đó, nơi phục vụ phở nóng hổi và không khí ấm cúng. Bình kể cho Lan nghe về công việc của mình, còn cô chia sẻ về những cuốn sách mới cô đọc gần đây. Họ nói chuyện tự nhiên, như thể không có gì có thể chen vào giữa họ. Nhưng khi đang ăn, điện thoại của Lan reo lên. Cô nhìn màn hình, rồi nhanh chóng tắt máy. “Ai vậy em?” Bình hỏi, giọng tò mò. “À, không có gì đâu, chỉ là một khách hàng hỏi về sách,” Lan trả lời, nhưng ánh mắt cô thoáng né tránh. Bình gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trong lòng anh chợt có một cảm giác khó chịu. Anh tự nhủ rằng mình đang nghĩ quá nhiều, rằng Lan không có lý do gì để giấu anh điều gì. Sau bữa tối, họ đi dạo một lúc dọc con đường gần nhà Lan. Đêm tối, trời lấp lánh ánh đèn đường. Bình nắm tay Lan, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô. Anh muốn nói gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, anh chỉ hỏi: “Em hạnh phúc không, Lan?” Lan nhìn anh, cười dịu dàng, “Hạnh phúc chứ anh. Có anh bên cạnh, em còn đòi hỏi gì hơn?” Lời nói của cô làm Bình yên tâm, nhưng cảm giác bất an vẫn không tan biến hoàn toàn. Khi chia tay trước cửa nhà Lan, anh ôm cô thật chặt, như thể muốn giữ cô lại mãi mãi. “Ngủ ngon nhé,” anh nói, rồi quay về nhà. Đêm đó, Bình nằm trên giường, suy nghĩ về Lan. Anh nhớ lại ánh mắt thoáng né tránh của cô khi điện thoại reo, và tự hỏi liệu có điều gì anh chưa biết. Anh không muốn nghi ngờ cô, nhưng cảm giác đó cứ lớn dần trong lòng. Cuối cùng, anh nhắm mắt, cầu nguyện một giấc ngủ bình yên. Sáng hôm sau, Bình thức dậy với tâm trạng nặng nề. Anh kiểm tra điện thoại, không thấy tin nhắn nào từ Lan – điều khá lạ, vì cô thường nhắn chào buổi sáng cho anh. Anh nhắn cho cô: “Chào em, hôm nay em thế nào?” Nhưng suốt cả ngày, cô không trả lời. Bình cố gắng gọi, nhưng điện thoại của cô chỉ vang lên tiếng tút dài rồi chuyển sang hộp thư thoại. Đến tối, Bình không thể chịu nổi nữa. Anh đến nhà Lan, gõ cửa, nhưng không ai trả lời. Anh gọi thêm vài lần nữa, vẫn không có kết quả. Lo lắng, anh hỏi một người hàng xóm, và được biết Lan đã rời nhà từ sáng sớm, mang theo một chiếc vali nhỏ. “Cô ấy nói đi công tác vài ngày,” người hàng xóm kể. Bình đứng lặng trước cửa nhà Lan, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lan chưa từng nói với anh về chuyến công tác nào, và việc cô rời đi mà không báo trước làm anh hoang mang. Anh trở về nhà, ngồi trong bóng tối, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Anh tự nhủ rằng có lẽ cô bận thật, rằng mọi thứ vẫn ổn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết có điều gì đó không đúng. Ngày tiếp theo, Bình đến công ty với đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Anh làm việc như một cái máy, không tập trung được vào bất cứ thứ gì. Hùng nhận ra sự khác lạ, hỏi: “Anh Bình, anh sao thế? Trông anh như mất hồn ấy.” Bình lắc đầu, “Anh ổn, chỉ hơi mệt thôi.” Nhưng anh không ổn. Suốt cả ngày, anh không nhận được tin tức gì từ Lan. Đến chiều, khi đang ngồi ở công ty, anh nhận được một cuộc gọi từ số lạ. “Alo, anh Bình phải không?” một giọng nam trầm vang lên. “Phải, ai đó?” Bình hỏi, giọng căng thẳng. “Tôi là bạn của Lan. Anh có thể gặp tôi không? Tôi có chuyện quan trọng muốn nói.” Bình đồng ý, dù lòng đầy nghi ngờ. Anh đến quán cà phê được hẹn, nơi một người đàn ông lạ mặt đang đợi. Anh ta mặc áo khoác xám, khuôn mặt lạnh lùng. “Tôi tên là Phong,” người đàn ông nói, rồi đẩy một phong bì về phía Bình. “Anh nên xem cái này.” Bình mở phong bì, và những gì anh thấy khiến tay anh run lên. Đó là ảnh Lan, đang cười nói vui vẻ bên một người đàn ông khác. Trong một bức ảnh, họ ôm nhau, trông thân mật đến mức không thể nhầm lẫn. Người đàn ông đó là Tuấn – một người bạn cũ mà Bình từng tin tưởng. “Đây là thật sao?” Bình hỏi, giọng khản đặc. Phong gật đầu, “Tôi chụp được tuần trước. Tôi nghĩ anh nên biết sự thật.” Bình không nói gì nữa. Anh đứng dậy, rời khỏi quán cà phê, bước đi vô định trên đường phố. Những bức ảnh vẫn nằm trong tay anh, như một lưỡi dao cứa sâu vào trái tim. Anh không thể tin được Lan – người anh yêu nhất – lại phản bội anh. Và Tuấn, người bạn anh từng coi như anh em, cũng vậy. Đêm đó, Bình ngồi một mình trong căn hộ tối om, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của anh và Lan trên bàn. Anh cảm thấy như mọi thứ mình tin tưởng đã sụp đổ. Lòng tin, tình yêu, tất cả tan thành mây khói. Trong đầu anh, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Mày ngu lắm, Bình. Thế giới này không có chỗ cho sự hiền lành.”
1 bình luận

avatar Kim L:

14 giờ trước

Siêu hay, đọc cuốn cực kỳ luôn

Chương 1: Khởi Đầu Của Sự Thất Vọng