Chương 7: Lửa cháy trong lòng

Sau nụ hôn đầu tiên với Linh, Bình rơi vào một trạng thái hỗn loạn. Cậu vừa cảm thấy tội lỗi vì đã vượt qua ranh giới anh em, vừa không thể phủ nhận khoái cảm mãnh liệt mà nụ hôn ấy mang lại. Đôi môi mềm mại của Linh, hơi thở ấm áp của cô, và cảm giác ngực cô ép vào người cậu – tất cả như khắc sâu vào tâm trí Bình, khiến cậu không thể nghĩ đến bất cứ điều gì khác. Cậu biết mình phải dừng lại, nhưng ham muốn trong lòng lại ngày càng bùng cháy, như ngọn lửa không thể dập tắt. Sáng hôm sau, Bình cố gắng tỏ ra bình thường khi đạp xe cùng Linh đến trường. Linh cũng không nhắc gì đến chuyện tối qua, chỉ cười nói hồn nhiên như mọi ngày. Cô mặc đồng phục học sinh, chiếc áo sơ mi trắng bó sát ôm lấy cặp ngực vừa phải, váy ngắn bay nhẹ trong gió, để lộ đôi chân thon dài. Bình liếc nhìn em gái, cố gắng giữ ánh mắt ở mức vô hại, nhưng mỗi lần cô quay sang cười với cậu, tim cậu lại đập mạnh hơn. “Anh Bình, hôm nay anh dạy em đá bóng nhé? Em muốn thử,” Linh nói, giọng đầy hào hứng. Bình gật đầu: “Ừ, chiều anh rảnh thì dạy em.” Buổi chiều, sau giờ học, hai anh em ra sân bóng sau trường. Bình mang theo quả bóng, mặc áo thun và quần short thể thao, khoe cơ bắp săn chắc từ những buổi tập luyện. Linh vẫn mặc đồng phục, chỉ cởi áo khoác ngoài, buộc tóc cao để lộ chiếc cổ trắng ngần. Cậu bắt đầu dạy Linh cách sút bóng, đứng phía sau cô để hướng dẫn. “Em đứng thế này, chân trụ vững, rồi sút mạnh lên,” Bình nói, đặt tay lên hông Linh để chỉnh tư thế. Làn da cô mềm mại dưới lớp áo mỏng, hơi ấm từ cơ thể cô truyền qua tay cậu. Linh quay đầu, cười: “Anh đứng gần em thế này, em ngại quá.” Bình đỏ mặt, buông tay ra: “Thì anh dạy em mà, không gần sao được.” Linh thử sút vài lần, nhưng lần nào cũng vụng về, bóng bay lệch hướng. Cô chạy theo quả bóng, cúi xuống nhặt lên, để lộ một phần đùi trắng muốt và đường cong của vòng hông. Bình đứng từ xa, nhìn chằm chằm, “cậu nhỏ” trong quần bắt đầu cương lên. Linh quay lại, vẫy tay: “Anh Bình, qua đây sút với em đi, em không làm được!” Bình bước đến, đứng sát sau lưng cô, tay lại đặt lên hông để hướng dẫn. Lần này, cậu cố ý đứng gần hơn, ngực cậu chạm vào lưng Linh, hơi thở phả vào gáy cô. Linh khựng lại một giây, nhưng không đẩy cậu ra, chỉ cười: “Anh làm em hồi hộp quá, không sút được đâu.” Sau vài lần thử, Linh mệt, ngồi xuống bãi cỏ thở hổn hển. Mồ hôi lăn dài trên trán cô, làm ướt áo, để lộ đường viền áo lót màu hồng nhạt. Bình ngồi xuống cạnh cô, đưa chai nước: “Uống đi, nghỉ chút rồi về.” Linh cầm chai nước, uống một ngụm lớn, vài giọt nước chảy xuống cằm, lăn qua cổ, rồi mất hút trong khe ngực. Bình nhìn theo, nuốt nước bọt, cố gắng quay mặt đi. Linh lau miệng, nhìn cậu: “Anh Bình, tối qua… anh có nghĩ gì không?” Câu hỏi bất ngờ làm Bình giật mình. Cậu lắp bắp: “Nghĩ gì là nghĩ gì?” Linh cúi đầu, giọng nhỏ: “Thì… chuyện mình hôn nhau ấy. Em thấy kỳ kỳ, nhưng mà… thích.” Bình im lặng, không biết trả lời thế nào. Cậu muốn nói rằng mình cũng thích, rằng cậu không thể quên cảm giác ấy, nhưng lý trí lại ngăn cậu lại. “Thôi, đừng nhắc nữa, mình là anh em, không nên vậy,” cậu nói, giọng run run. Linh gật đầu, nhưng ánh mắt cô thoáng buồn: “Ừ, em biết. Tại em tò mò thôi.” Cô đứng dậy, phủi cỏ trên váy, rồi đạp xe về trước, để lại Bình ngồi đó với hàng tá suy nghĩ. Tối hôm đó, khi cả nhà ăn cơm, Bình cố gắng tránh nhìn Linh. Nhưng cô lại vô tình làm rơi chiếc đũa xuống sàn, cúi xuống nhặt lên. Từ góc nhìn của Bình, cậu thấy rõ khe ngực trắng ngần và một phần mông tròn trịa lấp ló dưới lớp quần short. Bà nội Lan cười: “Linh vụng quá, lớn rồi mà còn làm rơi đồ.” Linh đỏ mặt, liếc Bình một cái rồi cúi đầu ăn tiếp. Bình cảm thấy cơ thể nóng lên, cậu ăn vội vài miếng rồi xin phép về phòng, không dám ở lại lâu hơn. Đêm khuya, khi cả nhà đã ngủ, Bình lại mở laptop, lướt qua những trang web nhạy cảm. Cậu tìm kiếm những video có cô gái giống Linh – tóc dài, da trắng, thân hình nhỏ nhắn. Tay cậu lần xuống quần, nắm lấy “cậu nhỏ” 19cm đã cứng ngắc, tưởng tượng Linh đang ở trước mặt mình. Cậu nhớ lại nụ hôn tối qua, tưởng tượng đôi môi cô mút lấy cậu, cơ thể cô quấn lấy cậu. Khi đạt đến đỉnh điểm, cậu rên lên khe khẽ, tinh dịch bắn ra, làm ướt cả tay. Bình nằm dài trên giường, thở dốc, vừa thỏa mãn vừa sợ hãi. Cậu biết mình đang sa lầy, nhưng ngọn lửa trong lòng chỉ càng cháy mạnh hơn. ---
0 bình luận