Chương 6: Bước gần hơn

Những ngày tiếp theo, Bình cố gắng giữ khoảng cách với Linh, nhưng mọi thứ dường như không nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Mỗi lần nhìn thấy Linh, cậu lại bị cuốn vào những suy nghĩ dâm đãng, tưởng tượng cô trong những tư thế mà cậu từng thấy trên mạng. Cậu tự nhủ phải dừng lại, nhưng cơ thể và tâm trí lại phản bội ý chí của mình. Và rồi, một tình huống bất ngờ đã đẩy hai anh em đến gần nhau hơn bao giờ hết. Một buổi tối thứ Sáu, ba mẹ và chị Mai phải đi dự tiệc cưới của một người họ hàng xa, còn bà nội Lan sang nhà bạn chơi đến khuya. Trong nhà chỉ còn Bình, Linh và bé Ngọc. Sau khi ăn tối, Ngọc nhanh chóng ngủ say trong phòng, để lại Bình và Linh ở phòng khách xem phim. Linh mặc một chiếc áo thun rộng và quần short nhỏ, nằm dài trên ghế sofa, chân gác lên tay vịn. Bình ngồi ở ghế đối diện, cố gắng tập trung vào bộ phim hành động đang chiếu, nhưng ánh mắt cứ lén lút nhìn sang Linh. Trong lúc xem, Linh đột nhiên ngồi dậy, kêu lên: “Anh Bình, em bị chuột rút, đau quá!” Cô ôm lấy bắp chân, khuôn mặt nhăn nhó. Bình vội vàng chạy đến, ngồi xuống cạnh cô: “Để anh xem nào, đừng cử động mạnh.” Cậu đặt tay lên bắp chân Linh, xoa nhẹ để làm dịu cơn đau. Làn da cô mềm mại, ấm áp, mỗi cái chạm đều làm tim cậu đập nhanh hơn. Linh thở hổn hển: “Đau lắm anh ơi, xoa mạnh lên chút đi.” Bình tăng lực tay, xoa từ bắp chân lên đùi, cách lớp quần short chỉ vài phân. Cậu cảm nhận được cơ đùi cô căng lên rồi dần thả lỏng, nhưng “cậu nhỏ” của cậu lại cương cứng không kiểm soát. Khi cơn chuột rút qua đi, Linh mỉm cười: “Cảm ơn anh Bình, anh giỏi thật đấy.” Cô ngồi dậy, vô tình dựa sát vào người cậu, vai kề vai. Bình ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ tóc cô, cơ thể nóng ran. Linh quay sang, nhìn cậu bằng đôi mắt long lanh: “Anh Bình, anh có bao giờ thấy em xinh không?” Câu hỏi bất ngờ khiến Bình bối rối, cậu lắp bắp: “Ừ… em xinh mà, ai cũng nói vậy.” Linh cười khúc khích: “Thật không? Vậy sao anh hay nhìn em kiểu kỳ kỳ vậy?” Bình giật mình, không biết trả lời thế nào, chỉ cười gượng: “Tại em hay trêu anh thôi.” Hai anh em tiếp tục xem phim, nhưng không khí giữa họ trở nên khác lạ. Trong một cảnh phim, nhân vật nam và nữ hôn nhau say đắm. Linh bật cười: “Trời ơi, hôn gì mà ghê vậy, em chưa bao giờ thử luôn.” Bình quay sang, tò mò: “Thật không? Em chưa hôn ai à?” Linh lắc đầu: “Chưa, em sợ lắm. Anh thì sao?” Bình ngập ngừng: “Anh… cũng chưa.” Linh nhích sát hơn, thì thầm: “Vậy mình thử một lần cho biết không? Chỉ thử thôi, không ai biết đâu.” Đôi mắt cô sáng lên, vừa ngây thơ vừa tò mò. Bình sững sờ, tim đập thình thịch. Cậu biết điều này là sai, nhưng lời đề nghị của Linh như một ngọn lửa đốt cháy lý trí cậu. “Thôi… không được đâu, mình là anh em mà,” cậu nói, giọng run run. Linh chu môi: “Thì chỉ thử thôi, có sao đâu. Anh nhát quá!” Cô nghiêng người, áp sát mặt cậu, hơi thở ấm áp phả vào má Bình. Cậu không kìm được nữa, quay sang, đặt môi lên môi Linh. Nụ hôn đầu tiên rất nhẹ, chỉ là một cái chạm thoáng qua. Môi Linh mềm mại, ngọt ngào, làm Bình lặng người. Linh khựng lại một giây, rồi đáp lại, đôi môi khẽ hé mở. Nụ hôn dần sâu hơn, lưỡi cậu tìm đến lưỡi cô, quấn lấy nhau trong một cảm giác lạ lẫm nhưng đầy kích thích. Tay Bình vô thức ôm lấy eo Linh, kéo cô sát vào người. Linh thở hổn hển, ngực cô ép vào ngực cậu, mềm mại và ấm áp. “Cậu nhỏ” của Bình cứng đến đau nhức, cậu muốn nhiều hơn, nhưng lý trí chợt kéo cậu lại. Bình buông Linh ra, thở dốc: “Thôi… đủ rồi, không được đâu.” Linh đỏ mặt, cúi đầu: “Ừ… em cũng thấy kỳ kỳ. Nhưng mà… thích thật.” Cô cười ngượng, đứng dậy chạy về phòng, để lại Bình ngồi đó với hàng tá cảm xúc lẫn lộn. Cậu biết mình vừa vượt qua một ranh giới, và dù chưa đi xa hơn, cậu không thể phủ nhận rằng mình khao khát Linh hơn bao giờ hết. ---
0 bình luận