Incest: Chinh Phục Những Người Phụ Nữ Của Tôi
Cá Mập Ăn Rau
Chương 5: Dưới cùng một mái nhà
Bình ngày càng nhận ra rằng sống chung nhà với Linh là một thử thách lớn đối với cậu. Mỗi hành động vô tư của em gái – từ cách cô mặc đồ ở nhà, cách cô cười nói, đến những cái chạm vô tình – đều làm cậu mất kiểm soát. Cậu đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng những tình huống bất ngờ cứ kéo hai anh em lại gần nhau hơn, khiến ham muốn trong Bình ngày càng mãnh liệt.
Một buổi sáng Chủ nhật, cả gia đình có kế hoạch dọn dẹp nhà cửa. Bà nội Lan đứng ngoài sân, lau chùi bộ dụng cụ thể dục, chiếc áo thun bó sát ướt mồ hôi, làm nổi bật cặp ngực căng tròn và vòng eo săn chắc. Mẹ Hoa quét dọn phòng khách, cúi xuống lau sàn trong bộ đồ tập yoga, để lộ khe ngực sâu thẳm và cặp mông tròn trịa. Chị Mai mặc áo ba lỗ, phụ ba Tuấn sửa lại kệ sách, cơ bắp săn chắc lấp ló qua lớp áo mỏng. Bé Ngọc chạy quanh nhà, ôm con búp bê cười khúc khích. Còn Bình và Linh được giao nhiệm vụ dọn phòng ngủ chung của hai em gái.
Phòng của Linh và Ngọc không quá bừa bộn, nhưng có nhiều đồ đạc nhỏ cần sắp xếp. Linh mặc một chiếc áo thun cũ rộng thùng thình và quần short ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân trắng muốt và cặp đùi mịn màng. Bình cố gắng tập trung vào việc lau bụi trên bàn, nhưng ánh mắt cậu cứ lén lút nhìn Linh khi cô cúi xuống nhặt đồ dưới gầm giường. Chiếc áo trễ xuống, để lộ một phần ngực trắng ngần, nơi hai núm nhỏ nhô lên qua lớp vải mỏng không áo lót. Bình nuốt nước bọt, quay mặt đi, tim đập thình thịch.
“Anh Bình, giúp em nhấc cái hộp này lên với, nặng quá!” Linh gọi, ngồi bệt dưới sàn, tay ôm một chiếc hộp gỗ cũ. Bình bước đến, cúi xuống nhấc hộp lên, vô tình đứng ngay phía trên Linh. Từ góc nhìn của cậu, cậu thấy rõ khe ngực của cô, trắng mịn và mềm mại, phập phồng theo nhịp thở. Linh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Bình, cười ngây thơ: “Anh nhìn gì mà ngẩn ra vậy? Nhấc hộp lên đi chứ!” Bình giật mình, vội vàng đặt hộp lên bàn, lắp bắp: “À… không, anh đang nghĩ lung tung thôi.”
Hai anh em tiếp tục dọn dẹp, nhưng không gian nhỏ hẹp của căn phòng khiến họ liên tục chạm vào nhau. Khi Bình với tay lấy cái chổi trên kệ cao, vai cậu vô tình chạm vào ngực Linh. Cảm giác mềm mại ấy làm cậu khựng lại, “cậu nhỏ” bắt đầu cương cứng trong quần. Linh không để ý, vẫn mải mê sắp xếp sách vở, nhưng Bình thì đứng yên một lúc, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cậu tự nhủ phải kiềm chế, nhưng cơ thể lại không nghe lời.
Đến trưa, khi mọi người nghỉ ngơi ăn cơm, Linh ngồi đối diện Bình trên bàn ăn. Cô vô tình làm rơi một miếng thịt xuống sàn, cúi xuống nhặt lên. Từ góc nhìn của Bình, cậu thấy rõ đường cong của vòng hông và một phần mông tròn trịa lấp ló dưới lớp quần short. Linh đứng dậy, đặt miếng thịt vào đĩa, cười ngượng: “Em vụng quá, xin lỗi anh Bình.” Cậu gật đầu, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi cơ thể cô. Bà Hoa nhìn sang, trêu: “Linh lớn rồi mà còn hậu đậu, phải học cách cẩn thận như anh Bình đi.” Linh chu môi: “Anh Bình cũng hậu đậu chứ bộ, hôm trước còn làm đổ nước lên bàn mà!” Cả nhà cười ầm lên, nhưng Bình chỉ cười gượng, trong đầu vẫn là hình ảnh Linh cúi xuống nhặt đồ.
Chiều hôm đó, khi cả nhà nghỉ ngơi, Bình vào phòng mình để học bài. Cậu đang tập trung giải toán thì Linh gõ cửa bước vào, tay cầm một ly nước cam. “Anh Bình, em pha nước cho anh nè, uống đi cho khỏe,” cô nói, đặt ly xuống bàn rồi ngồi lên giường cậu. Linh nằm dài ra, gác chân lên thành giường, chiếc áo thun trễ xuống, để lộ một phần bụng phẳng lì và đường viền quần lót màu hồng nhạt. Bình quay sang, bắt gặp cảnh đó, tim đập mạnh hơn. “Cảm ơn em, để anh uống xong rồi học tiếp,” cậu nói, cố giữ giọng bình tĩnh.
Linh lăn qua lăn lại trên giường, vô tình làm áo trượt lên cao hơn, để lộ gần hết phần bụng và một phần ngực dưới lớp vải mỏng. “Anh Bình, em mệt quá, dọn phòng cả sáng luôn. Anh xoa lưng cho em chút đi,” cô nói, nằm sấp xuống, tay kéo áo lên lưng. Bình do dự, nhưng rồi cũng ngồi xuống cạnh cô, đặt tay lên lưng Linh. Làn da cô mềm mại, ấm áp, mỗi cái chạm đều làm cậu nóng ran. Tay cậu xoa nhẹ từ lưng xuống eo, vô tình lướt qua đường cong của vòng hông. Linh thở dài thoải mái: “Anh làm giỏi thật, em thích quá.” Giọng cô ngọt ngào, vô tư, nhưng lại khiến “cậu nhỏ” của Bình cứng đến đau nhức.
Cậu dừng tay, đứng dậy nói: “Thôi, anh làm bài tiếp đây, em về phòng nghỉ đi.” Linh ngồi dậy, chu môi: “Anh keo kiệt ghê, mới xoa có chút mà.” Cô đứng lên, vươn vai một cái, chiếc áo căng ra, làm nổi bật cặp ngực tròn trịa. Bình quay mặt đi, cố gắng che giấu sự bối rối. Khi Linh rời phòng, cậu thở phào, nhưng ham muốn trong lòng lại càng mãnh liệt. Cậu biết mình không thể tiếp tục như thế này mãi, nhưng cậu không biết làm thế nào để dừng lại.
---

0 bình luận