Chương 3: Những khoảnh khắc kích thích

Sau những ngày gần gũi hơn với Linh, Bình bắt đầu nhận ra cơ thể mình phản ứng lạ lùng mỗi khi ở gần em gái. Cậu không còn nhìn Linh chỉ như một cô em gái nhỏ nữa, mà là một người con gái đang lớn, xinh đẹp và đầy sức hút. Dù vậy, Bình vẫn cố gắng kìm nén, tự nhủ rằng những suy nghĩ ấy là sai trái. Nhưng cuộc sống hàng ngày trong gia đình lại liên tục mang đến những tình huống khiến cậu khó lòng kiểm soát. Một buổi chiều thứ Bảy, cả nhà quây quần trong phòng khách để xem phim. Bà nội Lan ngồi trên ghế bành, đôi chân thon thả vắt chéo, chiếc áo thun bó sát làm nổi bật cặp ngực căng tròn của bà. Mẹ Hoa nằm dài trên ghế sofa dài, bộ đồ tập yoga ôm sát cơ thể, để lộ vòng eo thon gọn và cặp mông tròn trịa khi bà đổi tư thế. Chị Mai hôm nay nghỉ phép, mặc áo ba lỗ và quần short, khoe thân hình săn chắc của một nữ cảnh sát. Còn bé Ngọc thì ngồi dưới sàn, ôm con búp bê yêu thích. Bình và Linh ngồi chung trên ghế sofa nhỏ, gần sát nhau như mọi khi. Linh hôm nay mặc một chiếc áo thun mỏng màu trắng và quần short ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân trắng muốt và cặp đùi mịn màng. Trong lúc xem phim, cô vô tình tựa đầu vào vai Bình, tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay cậu. Bình cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Linh, mùi hương thoang thoảng từ tóc cô làm tim cậu đập nhanh hơn. Cậu liếc nhìn xuống, thấy cổ áo của Linh hơi trễ, để lộ một phần khe ngực trắng ngần, nơi cặp ngực vừa phải đang phập phồng theo nhịp thở. “Cậu nhỏ” của Bình bắt đầu cương lên trong quần, cậu vội vàng lấy tay chỉnh tư thế ngồi để che giấu. Phim đang chiếu là một bộ phim hài lãng mạn, có một cảnh nhân vật nam và nữ ôm nhau dưới mưa. Linh bật cười, quay sang Bình thì thầm: “Anh Bình, anh có muốn ôm ai dưới mưa như vậy không?” Giọng cô hồn nhiên, nhưng ánh mắt long lanh và nụ cười tinh nghịch khiến Bình bối rối. Cậu cười gượng: “Ai mà thèm, ướt hết người.” Linh chu môi: “Xạo quá, em cá anh muốn lắm mà!” Cô vô tình nhích sát hơn, ngực cô chạm nhẹ vào cánh tay Bình. Cảm giác mềm mại ấy khiến cậu nóng ran, đầu óc quay cuồng. Đêm đó, khi cả nhà đã đi ngủ, Bình nằm trên giường, không tài nào chợp mắt. Hình ảnh Linh trong bộ đồ mỏng manh cứ hiện lên trong đầu cậu. Cậu nhớ lại khoảnh khắc cô tựa vào vai mình, hơi thở ấm áp phả vào cổ cậu, và cả cái chạm nhẹ của ngực cô. Bình lặng lẽ ngồi dậy, đi vào phòng tắm. Cậu đứng dưới vòi sen, để nước lạnh xối xuống người, hy vọng dập tắt luồng nhiệt trong cơ thể. Nhưng càng cố quên, cậu càng tưởng tượng nhiều hơn – đôi môi hồng của Linh, làn da trắng mịn, và cơ thể mềm mại ấy. “Mày điên rồi, Bình ơi,” cậu tự nhủ, nhưng “cậu nhỏ” 19cm của cậu đã cứng như đá, không chịu nghe lời. Sáng hôm sau, Bình và Linh lại đạp xe đến trường như thường lệ. Trên đường đi, Linh đột nhiên hỏi: “Anh Bình, tối qua anh ngủ ngon không? Em mơ thấy anh đấy.” Bình giật mình: “Mơ gì mà mơ thấy anh?” Linh cười khúc khích: “Mơ anh đá bóng, ghi bàn đẹp lắm. Nhưng anh trong mơ đẹp trai hơn ngoài đời.” Cô nháy mắt trêu chọc, rồi đạp xe vượt lên trước, để lại Bình ngẩn ngơ. Cậu nhìn theo bóng lưng Linh, chiếc váy đồng phục bay nhẹ trong gió, để lộ một phần đùi trắng nõn. Ham muốn trong cậu lại trỗi dậy, nhưng cậu cố gắng kiềm chế, tập trung đạp xe để quên đi. Chiều hôm đó, khi về nhà, Bình thấy Linh đang làm bài tập trong phòng khách. Cô ngồi trên ghế, chân gác lên một chiếc ghế nhỏ, chiếc quần short trễ xuống, để lộ một phần viền quần lót màu hồng nhạt. Bình đứng từ cửa nhìn vào, tim đập thình thịch. Linh ngẩng lên, thấy anh trai, liền vẫy tay: “Anh Bình, vào đây làm bài với em đi, em không hiểu bài toán này.” Bình do dự, nhưng rồi cũng bước vào, ngồi xuống cạnh cô. Trong lúc giảng bài, tay Bình vô tình chạm vào tay Linh. Làn da cô mát lạnh, mềm mại như tơ, khiến cậu khựng lại một giây. Linh không để ý, vẫn chăm chú nghe cậu giải thích. Nhưng khi cô cúi xuống ghi chép, cổ áo trễ ra, để lộ khe ngực trắng ngần. Bình nuốt nước bọt, cố gắng tập trung vào bài toán, nhưng ánh mắt cứ lén lút nhìn xuống. Linh đột nhiên ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của cậu, cười hỏi: “Anh nhìn gì mà chăm chú vậy?” Bình giật mình, lắp bắp: “À… không, anh xem em ghi đúng chưa thôi.” Linh chu môi: “Xạo hoài, anh kỳ ghê!” Tối đó, khi cả nhà ăn cơm, Linh vô tình làm rơi muỗng xuống sàn. Cô cúi xuống nhặt, để lộ một phần lưng trần và đường cong của vòng hông. Bình ngồi đối diện, không kìm được mà nhìn chằm chằm. Bà nội Lan cười: “Linh vụng về quá, lớn rồi mà còn làm rơi đồ.” Linh đỏ mặt, đứng dậy ngồi lại ghế, liếc Bình một cái rồi cúi đầu ăn tiếp. Bình cảm thấy cơ thể mình nóng lên, cậu biết mình đang dần mất kiểm soát với những suy nghĩ về em gái. ---
0 bình luận