Incest: Chinh Phục Những Người Phụ Nữ Của Tôi
Cá Mập Ăn Rau
Chương 2: Bình và em gái Linh
Mỗi buổi sáng, Bình và Linh cùng đạp xe đến trường HN, một thói quen đã gắn bó với hai anh em từ đầu năm học. Con đường từ nhà đến trường không quá dài, nhưng đủ để họ trò chuyện rôm rả về mọi thứ. Linh thích nghe Bình kể về những trận bóng đá cậu tham gia, những pha ghi bàn đẹp mắt, còn Bình lại thích nghe Linh chia sẻ về những chuyện nhỏ nhặt ở lớp – như cô bạn thân mới hay bài kiểm tra khó nhằn. Hai anh em thân thiết như bạn bè, nhưng gần đây, Bình bắt đầu nhận ra rằng ánh mắt cậu nhìn Linh không còn đơn thuần là của một người anh trai nữa.
Một ngày thứ Tư, khi đạp xe về nhà sau giờ tan học, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Những hạt mưa dày đặc rơi xuống, làm ướt sũng đồng phục của cả hai. Bình hét lên qua tiếng mưa: “Linh, tìm chỗ trú đi, mưa to quá!” Linh gật đầu, tóc ướt dính vào má, đôi mắt sáng lấp lánh dưới màn nước. Hai anh em vội vàng đạp xe đến mái hiên của một cửa hàng ven đường, dựng xe gọn gàng rồi đứng nép vào nhau để tránh mưa.
Đồng phục của Linh dính chặt vào người, ôm lấy từng đường cong mềm mại của cơ thể đang tuổi dậy thì. Áo sơ mi trắng trở nên trong suốt, để lộ chiếc áo lót màu hồng nhạt bên trong, ôm lấy cặp ngực tròn trịa. Váy đồng phục ngắn cũn cỡn dính vào đùi, làm nổi bật đôi chân thon dài và vòng hông cong cong. Bình cố gắng nhìn đi chỗ khác, nhưng ánh mắt cậu không kìm được mà lướt qua cơ thể em gái. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác nóng ran lan tỏa từ ngực xuống dưới bụng. “Mày nghĩ gì vậy, đó là em gái mày!” – Bình tự nhủ, nhưng cơ thể cậu lại không nghe lời.
Linh, không để ý đến ánh mắt của anh trai, cười nói hồn nhiên: “Anh Bình, mưa to quá, chắc mình phải đợi một lúc rồi. Em lạnh quá!” Cô vô tình dựa sát vào Bình, vai kề vai, tay chạm tay để sưởi ấm. Bình cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Linh, mùi hương thoang thoảng từ tóc ướt của cô khiến cậu bối rối. Cậu mỉm cười gượng gạo, cố giữ giọng bình tĩnh: “Ừ, đợi chút rồi về, không ba mẹ lại lo. Em đứng gần anh cho đỡ lạnh.” Linh gật đầu, tựa hẳn vào người cậu, không chút nghi ngờ.
Khi mưa tạnh, hai anh em tiếp tục đạp xe về nhà. Nhưng chỉ đi được một đoạn, Linh bất ngờ trượt bánh xe trên đoạn đường trơn, ngã nhào xuống đất. Bình lập tức dừng xe, chạy đến đỡ em gái. Linh ngồi bệt dưới đất, đầu gối trầy xước, đôi mắt rưng rưng vì đau. “Em có sao không? Để anh xem nào!” – Bình lo lắng nói, quỳ xuống kiểm tra vết thương. Linh mím môi: “Đau quá anh ơi, chắc chảy máu rồi.” Bình nhẹ nhàng nâng Linh dậy, dìu cô ngồi lên yên sau xe mình, một tay giữ tay lái, tay kia đỡ cô để đạp về nhà.
Về đến nhà, Bình lấy hộp cứu thương trong tủ, đặt Linh ngồi lên ghế sofa rồi cẩn thận lau sạch vết thương. Cậu dùng bông gạc thấm nước muối, nhẹ nhàng chạm vào đầu gối Linh. Trong lúc băng bó, tay cậu vô tình lướt qua đùi em gái – làn da mềm mại, trắng mịn khiến cậu giật mình. Bình ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt biết ơn của Linh. “Cảm ơn anh Bình, anh tốt với em thật đấy,” cô nói, mỉm cười dịu dàng. Bình đáp: “Anh là anh trai, phải chăm sóc em chứ,” nhưng trong lòng cậu, một luồng nhiệt lại dâng lên khi nhìn vào đôi môi hồng hào và đôi mắt long lanh của Linh.
Từ hôm đó, mối quan hệ giữa Bình và Linh trở nên gần gũi hơn. Họ bắt đầu có những tiếp xúc vô tình nhưng đầy ý nghĩa. Một buổi tối, khi cả nhà xem phim trong phòng khách, Linh ngồi sát bên Bình trên ghế sofa. Cô mặc chiếc áo thun mỏng và quần short, để lộ đôi chân trắng muốt và cặp đùi mịn màng. Trong lúc xem, Linh vô tình tựa đầu vào vai Bình, tay nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay cậu. Bình cảm thấy hơi ấm từ cơ thể em gái, mùi hương thoang thoảng từ tóc cô khiến tim cậu đập mạnh. Cậu quay sang nhìn Linh, thấy đôi môi hồng khẽ hé mở, đôi mắt chăm chú vào màn hình. Một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, “cậu nhỏ” của cậu bắt đầu cương cứng trong quần. Bình phải cố gắng kiềm chế, lấy tay chỉnh lại tư thế ngồi để che giấu sự bối rối.
Sau hôm đó, Bình bắt đầu để ý Linh nhiều hơn. Mỗi lần cô mặc đồng phục đi học, cậu không thể rời mắt khỏi thân hình đang phát triển của em gái. Những lúc Linh vô tư ôm cậu từ phía sau khi cậu làm bài tập, hay khi cô ngồi cạnh cậu trên ghế dài, Bình đều cảm thấy một sự khao khát mơ hồ. Cậu chưa hiểu rõ đó là gì, nhưng sâu trong tâm trí, ham muốn ấy ngày càng lớn dần. Bình tự nhủ phải kiểm soát bản thân, nhưng cậu không biết rằng, những khoảnh khắc gần gũi với Linh sẽ sớm đẩy cậu vào một con đường không thể quay lại.
---

0 bình luận