Chương 1: Vụn Vỡ và Chiếc Điện Thoại Dâm Loạn

Bình, một gã trai 20 tuổi, là hiện thân của sự tầm thường. Không cao to, chẳng đẹp trai, gương mặt cậu nhạt nhòa như cơn gió thoảng qua, chẳng ai buồn ngoái nhìn lần hai. Cậu học năm hai đại học, ngành kỹ thuật, nhưng chẳng có gì đáng kể ngoài việc cắm mặt làm thêm ở cửa hàng tiện lợi để kiếm vài đồng lẻ. Thế mà, trong cái thế giới xám xịt ấy, Bình vẫn có một điểm sáng: Mai, cô bạn gái xinh đẹp làm trái tim cậu rung lên từng nhịp loạn. Mai là một tuyệt tác. Mái tóc đen dài óng ánh như suối đêm, làn da trắng mịn màng tựa sứ, thân hình mảnh mai nhưng đường cong thì chết người – cặp vú căng tròn, eo thon thắt, và đôi chân dài miên man khiến bất kỳ gã nào cũng phải nuốt nước bọt. Bình gặp cô trong một buổi học nhóm, và bằng một phép màu nào đó, cậu đã khiến cô gật đầu làm người yêu. Sáu tháng bên nhau, Bình yêu Mai bằng cả tâm hồn, say đắm từng cái chạm tay, từng nụ cười. Cậu thường tự hỏi: “Mình đang mơ sao nổi khi được ôm một cô gái như thế này?” Nhưng giấc mơ, hóa ra, chỉ là lớp vỏ mỏng manh che đậy một cơn ác mộng. Tối hôm ấy, Bình tan ca sớm. Trong lòng rạo rực, cậu quyết định ghé qua chỗ Mai để làm cô bất ngờ. Tay cậu ôm chặt bó hoa hồng đỏ thắm – thứ cô thích nhất – mua bằng số tiền cậu chắt chiu cả tuần. Bước qua con hẻm dẫn đến căn hộ nhỏ của Mai, Bình mỉm cười, tưởng tượng đôi mắt cô sáng lên khi thấy cậu. Nhưng khi đến gần cửa, một âm thanh lạ lùng khiến bước chân cậu khựng lại. Tiếng rên rỉ dâm đãng, tiếng thở hổn hển, và cả nhịp đập da thịt va chạm đầy nhục dục vang lên từ bên trong. Tim cậu đập thình thịch, nhưng cậu tự nhủ: “Chắc là TV thôi. Mai thích xem mấy phim 18+ mà.” Cậu gõ cửa. Không ai trả lời. Tiếng động vẫn đều đặn, giờ đây rõ mồn một như mời gọi. Lo lắng xen lẫn nghi ngờ, Bình run run lấy chìa khóa dự phòng Mai từng đưa, tra vào ổ. Cánh cửa hé mở, và cảnh tượng trước mắt khiến cậu như chết đứng. Mai, người con gái cậu yêu, đang trần truồng trên giường. Đôi chân dài thon thả của cô quấn chặt lấy một gã đàn ông lạ mặt, cơ thể họ dính chặt vào nhau trong cơn hoan lạc. Gã kia cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt sắc nét như tạc tượng, đẹp trai đến mức khiến Bình tự ti ngay tức khắc. Hắn đang nhấp mạnh, từng cú thúc sâu hoắm làm Mai rên rỉ không ngừng, giọng cô ngọt ngào mà dâm đãng, thứ âm thanh Bình chưa từng nghe từ miệng cô trong những lần vụng về làm tình trước đây. Cặp vú tròn trịa của Mai nảy lên theo mỗi nhịp, núm vú hồng hào căng cứng, lấp ló giữa làn tóc rối bời. Bó hoa trong tay Bình rơi xuống, vỡ tan trên sàn. Tiếng động ấy cuối cùng cũng cắt ngang cơn mê của đôi tình nhân. Mai giật mình quay lại, đôi mắt mở to khi thấy cậu. “Bình! Mày làm gì ở đây?” cô hét lên, vội kéo chăn che ngang ngực, nhưng ánh mắt chẳng chút hối lỗi. Gã kia nhếch mép cười, dương vật vẫn cương cứng, bóng loáng nước nhờn của Mai. “Thằng này là ai thế, em?” Mai ngập ngừng, rồi lạnh lùng đáp: “Bạn trai cũ của tao.” “Cũ?” Bình lắp bắp, giọng lạc đi. “Mai, mày nói gì vậy? Hôm qua chúng ta còn đi ăn cùng nhau mà!” Mai thở dài, ánh mắt sắc như dao. “Tao định chia tay mày sớm thôi, Bình. Tao đã qua lại với Minh mấy tháng nay. Anh ấy đẹp trai, giàu có, và trên giường thì làm tao sướng đến phát điên – thứ mà mày chẳng bao giờ làm được. Mày chỉ là một thằng nhóc tầm thường, không đủ để giữ tao.” Lời nói của Mai như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Bình. Cậu muốn gào lên, muốn lao vào đấm vỡ mặt gã Minh đang cười khẩy kia, nhưng đôi chân cậu nặng trịch như bị đóng băng. “Tao yêu mày, Mai,” cậu thì thào, nước mắt chực trào. “Tao tưởng mày cũng yêu tao.” “Yêu thôi thì chẳng đủ,” Mai đáp, giọng khô khốc. “Tao cần một người đàn ông thực thụ. Xin lỗi, Bình, hết thật rồi.” Minh bật cười khàn khàn. “Nghe rõ chưa, thằng nhóc? Cút đi, đừng làm phiền bọn tao nữa.” Bình quay người, lao ra khỏi căn hộ như một kẻ mất hồn. Cậu chạy qua những con đường tối tăm, nước mắt tuôn rơi, hòa vào cơn gió lạnh buốt. Đầu óc cậu quay cuồng với hình ảnh Mai quấn lấy gã kia, cặp mông tròn lẳn của cô nảy lên mỗi lần gã thúc vào, tiếng rên dâm đãng của cô vang vọng không dứt. Cậu là gì trong mắt cô? Một thằng thất bại, một kẻ thừa thãi chẳng đáng để cô liếc nhìn? Cậu dừng lại ở một công viên vắng tanh, nơi bóng tối bao trùm lấy nỗi đau của cậu. Ngồi phịch xuống băng ghế, Bình ôm mặt khóc nức nở, từng tiếng nấc nghẹn ngào hòa vào tiếng gió rít qua tán cây. Cậu cảm thấy mình thật thảm hại, một thằng đàn ông không ra gì, chẳng xứng với bất kỳ ai. Ngay lúc ấy, ánh sáng lấp lánh bên cạnh khiến cậu giật mình. Một chiếc điện thoại lạ lùng nằm đó, mỏng tang, đen bóng, không nút bấm, chỉ có màn hình lớn phát ra thứ ánh sáng ma mị như ánh trăng. Tò mò, Bình nhặt lên, và ngay khi ngón tay cậu chạm vào, màn hình bừng sáng. “Chào mừng chủ nhân mới. Ta là Điện Thoại Dâm Loạn. Ta sẽ biến mọi dục vọng của ngươi thành hiện thực, nhưng với một cái giá.” Bình chớp mắt, ngỡ mình đang mơ. “Điện Thoại Dâm Loạn? Cái quái gì đây?” Màn hình đổi dòng chữ: “Ta là công cụ thỏa mãn mọi khát khao của ngươi – tiền bạc, quyền lực, nhan sắc, hay những đêm hoan lạc điên cuồng. Nhưng để kích hoạt ta, ngươi cần Âm Lực.” “Âm Lực là cái gì?” Bình lẩm bẩm, chẳng biết thứ này có nghe được không. “Âm Lực là năng lượng từ khoái lạc nhục dục,” màn hình đáp. “Cụ thể, ngươi phải khiến phụ nữ lên đỉnh – càng mãnh liệt, càng nhiều lần, Âm Lực của ngươi càng dồi dào.” Bình trợn mắt, tim đập thình thịch. “Ý mày là… tao phải làm tình với phụ nữ, đưa họ lên đỉnh để dùng mày?” “Chính xác. Mỗi lần ngươi khiến một cô ả rên rỉ trong cơn cực khoái, ngươi sẽ nhận Âm Lực. Dùng nó để đổi lấy sức mạnh, vẻ đẹp, hay bất cứ thứ gì ngươi thèm khát.” Đầu óc Bình quay cuồng. Cậu vừa bị bạn gái cắm sừng, bị sỉ nhục là một thằng vô dụng trên giường, và giờ đây, một chiếc điện thoại quái gở hứa hẹn cho cậu quyền năng để thay đổi tất cả – chỉ cần cậu làm tình và khiến phụ nữ đê mê? Điên rồ, nhưng sau nỗi đau vừa nếm trải, cậu thấy một ngọn lửa trả thù bùng lên. Nếu cậu trở thành kẻ mà không ai cưỡng nổi, liệu Mai có quỳ xin cậu quay lại? “Vậy tao có thể làm gì với Âm Lực?” Bình hỏi, giọng pha chút phấn khích. Màn hình hiển thị danh sách: 1. Ngoại hình (1-10 Âm Lực): Biến ngươi từ gã xoàng xĩnh thành nam thần vạn người mê. 2. Sức mạnh thể chất (2-15 Âm Lực): Cơ bắp cuồn cuộn, sức bền như trâu, nhấp cả đêm không mệt. 3. Trí tuệ (3-20 Âm Lực): Đầu óc sắc bén, thông minh hơn cả thiên tài. 4. Kỹ năng giường chiếu (1-5 Âm Lực): Từ thằng vụng về thành bậc thầy làm tình, khiến ả nào cũng ướt át rên la. 5. Quyền năng đặc biệt (10-50 Âm Lực): Đọc suy nghĩ, điều khiển tâm trí, hay khiến cả thế giới quỳ dưới chân ngươi. Bình nuốt nước bọt, mắt sáng rực. “Đọc suy nghĩ? Điều khiển tâm trí? Thật không?” “Thật. Nhưng để có quyền năng đó, ngươi cần hàng đống Âm Lực. Hiện tại, ngươi là con số 0. Bắt đầu đi.” Bình gật đầu, cảm giác hy vọng trỗi dậy giữa đống tro tàn của trái tim tan vỡ. Nếu cậu đẹp trai hơn, mạnh mẽ hơn, và đặc biệt là giỏi làm tình hơn gã Minh khốn kiếp kia, cậu sẽ cho Mai thấy cô đã sai. Nhưng vấn đề là… “Làm sao tao có Âm Lực đầu tiên?” Bình ngập ngừng. “Tao vừa bị đá, và thành thật mà nói, tao tệ lắm trên giường.” “Bắt đầu với bất kỳ ả nào, miễn là họ tự nguyện. Nhưng nhớ, không làm họ lên đỉnh, ngươi chẳng được gì.” Bình thở dài. Với kỹ năng hiện tại, cậu thường xuất tinh trong chưa đầy năm phút, còn Mai thì luôn cau có, chưa từng rên rỉ thỏa mãn. Đó chắc chắn là lý do cô chọn gã Minh – kẻ có con cặc to khỏe và nhịp nhấp điêu luyện. “Hay là… đi cave?” Bình tự nhủ. “Họ chuyên nghiệp, chắc dễ giúp tao luyện tập.” Màn hình không đáp, nhưng Bình thấy đó là ý hay. Cậu đứng dậy, lau nước mắt, quyết tâm bước vào con đường mới – con đường của dục vọng và trả thù. --- Sáng hôm sau, sau một đêm trằn trọc, Bình tìm đến khu đèn đỏ nổi tiếng nhất thành phố. Chưa bao giờ cậu dám bước vào những nơi thế này, nhưng giờ đây, cậu cần nó hơn bao giờ hết. Cậu đẩy cửa một nhà thổ sang trọng, nơi mùi nước hoa nồng nàn hòa quyện với ánh đèn đỏ mờ ảo. Những cô gái xinh đẹp đứng thành hàng, váy áo mỏng manh ôm sát cơ thể, khoe ngực, khoe mông, mời gọi từng ánh mắt. Tim Bình đập thình thịch, tay đổ mồ hôi. Một madame trung niên tiến đến, nụ cười tinh ranh. “Chào cậu em, muốn gì đây?” Bình hít sâu, lắp bắp: “Tôi… tôi muốn một cô gái… giúp tôi học cách làm tình.” Madame cười lớn, vỗ vai cậu. “Ồ, một thằng nhóc muốn lên level à? Được, để chị chọn cho.” Bà ta dẫn Bình vào một căn phòng nhỏ, nơi một cô gái trẻ đang chờ. Cô ta tên Lan, mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt to lẳng lơ, và thân hình đầy đặn với cặp vú căng tròn lấp ló sau lớp váy mỏng. Khi Lan đứng dậy, chiếc váy trượt nhẹ, để lộ đôi chân trắng ngần và cái lồn hồng hào thấp thoáng dưới lớp ren. “Chào anh,” Lan nói, giọng ngọt như mật. “Em là Lan. Anh muốn gì ở em?” Bình nuốt nước bọt, run run: “Tôi… tôi muốn học cách làm phụ nữ lên đỉnh.” Lan bật cười, tiến lại gần, hơi thở nóng ấm phả vào tai cậu. “Được thôi, anh nhóc. Em sẽ dạy anh từng li từng tí.” Cô kéo Bình ngồi xuống giường, rồi chậm rãi cởi bỏ váy. Cơ thể trần truồng của Lan hiện ra, đẹp như một bức tượng sống: làn da mịn màng, cặp vú to tròn với núm vú hồng hào dựng đứng, và cái lồn cạo sạch sẽ, ướt át như mời gọi. Bình trợn mắt, dương vật trong quần cậu cứng lên ngay tức khắc. “Đầu tiên,” Lan thì thào, “anh phải biết cách kích thích em. Hôn em đi.” Bình vụng về áp môi vào môi Lan, nhưng cô kiên nhẫn hướng dẫn, dạy cậu cách dùng lưỡi quấn lấy lưỡi cô, cách mút môi đầy nhục cảm. Nụ hôn dần nóng bỏng, Lan rên khẽ, ngực cô cọ vào ngực cậu. “Giỏi lắm,” cô khen, “giờ thì chạm vào em.” Cô cầm tay Bình, đặt lên cặp vú căng mọng của mình. Bình xoa bóp, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi tuyệt vời, núm vú cứng lên dưới đầu ngón tay cậu. Lan rên lớn hơn, cong người đẩy ngực vào tay cậu. “Tiếp tục đi, xuống dưới nữa,” cô ra lệnh, giọng khàn khàn vì dục vọng. Bình run run đưa tay xuống, chạm vào lồn Lan. Nó ướt sũng, nóng hổi, từng giọt dâm thủy chảy ra khi cậu vuốt nhẹ. Lan hướng dẫn cậu cách tìm hột le, cách dùng ngón tay xoa vòng quanh, rồi đút sâu vào trong. “Nhẹ thôi,” cô rên rỉ, “nhưng đừng dừng.” Bình làm theo, cảm nhận cơ thể Lan run lên từng đợt. Tiếng rên của cô càng lúc càng dâm đãng, cặp mông tròn lẳn nảy lên theo nhịp tay cậu. Nhưng khi cậu vụng về đút hai ngón vào, Lan kêu lên: “Á! Đau đấy, chậm lại đi!” Bình hoảng hốt rút tay ra. “Xin lỗi, tôi… tôi không cố ý.” Lan cười dịu dàng, vuốt tóc cậu. “Không sao, anh đang học mà. Thử lại đi, nhẹ nhàng thôi.” Dưới sự chỉ dẫn của Lan, Bình dần tìm được nhịp điệu. Ngón tay cậu trượt vào ra, kích thích điểm G, khiến Lan ưỡn người rên rỉ điên cuồng. “Đúng rồi… ôi, sướng quá,” cô thì thào. “Giờ dùng miệng đi.” Bình cúi xuống, le lưỡi liếm nhẹ lên lồn Lan. Vị mặn mà ngọt ngào làm cậu ngây ngất. Lan dạy cậu cách mút hột le, cách luồn lưỡi sâu vào trong, và cậu làm theo như một học trò ngoan. Cơ thể Lan run bần bật, dâm thủy tuôn trào ướt đẫm cằm cậu. “Tiếp đi, đừng dừng,” cô gào lên, tay bấu chặt ga giường. Bình càng lúc càng thành thạo, lưỡi cậu xoáy mạnh, tay xoa bóp vú Lan. Cuối cùng, Lan hét lên, cơ thể co giật dữ dội, một dòng nước nóng hổi phun thẳng vào miệng cậu. “Ôi trời… em ra rồi,” cô thở hổn hển, ngã vật xuống giường, mắt lim dim mãn nguyện. Bình ngỡ ngàng, lau mặt, cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ chạy khắp người. Chiếc điện thoại trong túi rung lên, màn hình hiện: “Chúc mừng, ngươi đã nhận 1 Âm Lực.” Cậu mỉm cười, tự tin hơn. “Cảm ơn em, Lan. Em giỏi thật.” Lan nháy mắt, nằm ngửa ra, dang chân mời gọi. “Chưa xong đâu, anh. Muốn luyện thêm không? Em sẵn sàng.” Bình gật đầu, cởi quần, để lộ con cặc đã cứng ngắc. Lần này, cậu chủ động hơn, đút vào lồn Lan và nhấp mạnh. Dưới sự hướng dẫn của cô, cậu học cách kiểm soát nhịp độ, cách đâm sâu để cô rên rỉ. Chẳng bao lâu, Lan lại lên đỉnh lần nữa, nước lồn bắn tung tóe, và điện thoại rung lên: “Thêm 1 Âm Lực.” Sau khi trả tiền cho Lan, Bình ra về, lòng phấn khích ngập tràn. Với 2 Âm Lực trong tay, cậu mở điện thoại, chọn “Ngoại hình”. Một luồng sáng lóe lên, da cậu mịn màng hơn, gương mặt sắc nét hơn, đẹp trai đến mức cậu tự ngỡ ngàng khi soi gương. Tiếp theo, cậu dùng Âm Lực còn lại để nâng cao “Kỹ năng giường chiếu”. Một luồng kiến thức dâm đãng tràn vào đầu, dạy cậu cách làm tình điêu luyện. Bình mỉm cười, biết rằng hành trình của mình chỉ vừa bắt đầu. Mai sẽ phải trả giá, và cậu sẽ trở thành kẻ mà không cô gái nào cưỡng nổi. ---
0 bình luận