Chương 2: Chị Em Nhà Thiền

" Lại mâu thuẫn tình cảm!" Nguyệt chẳng biết từ lúc nào đã đứng lù lù bên cạnh Huy rồi phán một câu. Huy trêu chị gái : " Chị cũng nên cẩn thận đó!" Nguyệt dùng đôi đũa trên tay gõ vào đầu em trai mắng : " Cẩn thận con khỉ, chị mày đây yêu bao thằng chưa thằng nào dám động tay với chị đâu nhé." Huy cười xin thua, nói về chuyện tình trường thì hắn nể chị gái hắn. Trong một năm có thể đổi 4 anh người yêu, anh nào cũng cho về nhà rồi làm tình rên ầm ầm, đúng là phụ nữ thời hiện đại có khác. Ngày hôm sau, Huy đi học như mọi ngày. Trên lớp học mọi người bàn tán xôn xao về vụ án mạng ngày hôm qua nổi đình đám trên mạng và các kênh truyền thông. Huy cũng chẳng quan tâm lắm dù sao thì biết cũng biết rồi, ở lớp thì Huy là một người ít nói và ít bạn. Mặc dù khá đẹp trai nhưng vì ít nói và sống khép kín nên chẳng ai muốn chơi cùng ngoại trừ một người. Một cô nàng khá xinh với thân hình mũm mĩm bước tới ngồi bên cạnh Huy và hỏi : " Bài tập hôm qua cậu làm đến đâu rồi?" Huy theo thói quen lắc đầu : " Chưa." " Đưa đây mình chép cho!" Cô nàng mập ân cần nói, sau đó thì lấy bài tập của mình ra, Huy cũng đưa vở bài tập của mình cho nàng để nàng chép cho. Đây không phải lần đầu cô nàng chép bài cho Huy, Huy thường ngồi nhìn nàng và trêu ghẹo rằng : " Trà My thật tốt bụng, sau này ai yêu được bạn hẳn phải có phúc lắm." Cô nàng mập tên Trà My chỉ mỉm cười cho qua, Huy thầm đánh giá rằng chỉ cần nàng giảm cân đi thì chắc chắn sẽ thành hotgirl. Ở lớp của Huy còn có một bạn rất xinh, là hotgirl toàn trường. Vừa giàu vừa đẹp lại có gu ăn mặc nên được vô số nam sinh khác theo đuổi. Cô nàng này tên là Thanh Nga. Sau buổi học, Huy phóng xe về nhà. Học sinh làm gì đã đủ tuổi đi xe máy nên Huy đi xe đạp điện. Bỗng từ đâu một đám thanh niên, chúng điên cuồng chém giết nhau, tên nào cũng cầm kiếm và phóng lợn, máu me be bét. Huy sợ tụt dái liền dừng xe quay đầu bỏ chạy. Nhưng đám kia tới nhanh cũng đi nhanh, chúng chém nhau giữa đường sợ công an vồ nên chỉ một loáng là chạy hết. Chỉ còn vài người nằm trên đường, kẻ bất động kẻ kêu cứu. Huy dù sợ tụt dái nhưng được dạy rằng phải giúp đỡ người khi gặp khó khăn. Huy liền móc điện thoại gọi cứu thương, sau đó tiến đến xem xét vết thương cho người kia. Người này là một người đàn ông trung niên, nhìn chiếc vòng vàng to như xích chó đeo trên cổ là đủ hiểu đại gia rồi. Một lúc sau.... Người trung niên kia tỉnh lại trong bệnh viện, những vết thương do bị chém đã được băng bó. Ông ta nhăn mặt cảm nhận cơn đau, cô y tá đứng bên cạnh thấy vậy lập tức hỏi han và sau đó cho gọi bác sĩ. Sau khi hỏi thăm về cảm giác của ông ta, bác sĩ còn nói một câu : " Thật may là anh gặp được người tốt đó." " Là ai đưa tôi vào đây?" Người đàn ông hỏi. Bác sĩ đáp : " Là một thiếu niên, cậu ta vẫn còn ngồi bên ngoài kia." " Gọi cậu ấy vào đây giúp tôi." Người đàn ông lên tiếng nhờ vả bác sĩ, có vẻ rất nóng lòng muốn thấy ân nhân cứu mạng của mình. Bác sĩ liền ra ngoài gọi Huy vào, Huy hơi ngạc nhiên nhưng sau đó vẫn tiến vào trong. Ngay khi nhìn thấy Huy một cái là người đàn ông đã không giấu nổi nét vui mừng trên gương mặt. Ông ta liền gọi : " Nào lại đây!" Huy tiến đến hỏi : " Chú thấy đỡ chưa ạ?" Người đàn ông gật đầu : " Chú ổn rồi, là cháu đưa chú vào đây phải không?" " Dạ vâng!" " Sao cháu lại làm vậy?" " Thì tại...cha mẹ cháu dặng thấy người bị nạn phải cứu." Huy hồn nhiên đáp. Người đàn ông bật cười muốn bục cả vết khâu, ông ta nói : " Hay cho người bị nạn phải cứu, chú cũng từng rơi vào những hoàn cảnh tương tự nhưng chẳng có ai cứu chú, chú phải tự lết cái thân này trong đêm tối để giành giật sự sống."
0 bình luận