Chương 3: Bộ Đồ Dâm Đãng Cho Mẹ Trẻ Lại

Lúc đầu, tôi thấy việc để kiểu tóc mới chỉ phí thời gian, nhưng sau đó tôi phải thừa nhận rằng tôi trông thật tuyệt vời. Và con gái tôi, chị gái của Tuấn Kiệt, chỉ cho tôi làm thế nào để giữ kiểu tóc này. Cậu nhóc của tôi quả thật đầy những bất ngờ. Kiểu đầu mới làm tôi trông giống như 1 người phụ nữ hoàn toàn khác, 1 người phụ nữ cá tính và đẹp hơn. Tôi đã được nhận rất nhiều lời khen ngợi về nó. Cuối tuần đó tôi kéo Tuấn Kiệt ra khỏi giường và dẫn nó đi mua sắm. Lúc đó là gần chiều và sau một hồi chống cự thì cuối cùng nó cũng phải bò dậy, miễn cưỡng mặc quần áo và đi cùng tôi đến trung tâm mua sắm. Khi vào cửa hàng, tôi để cho nó một mình đi lang thang. Tôi biết nó chẳng thích thú gì khi tôi chỉ qua chỉ lại từng bộ quần áo mà tôi nghĩ là sẽ hợp với nó. Khi chúng tôi đi qua 3 cửa hàng, và mua đủ những thứ cho Tuấn Kiệt, nó dừng lại để nhìn vào cửa kính của một cửa hàng phục vụ cho phụ nữ trẻ. Bạn biết đấy, dành cho nữ sinh trung học và đại học. – Con tìm gì trong đó vậy? – Tôi hỏi trong khi muốn đi về. – Mẹ cần phải mua 1 cái gì đó. – Cái gì? – Chúng ta nên mua cho mẹ một số quần áo để đi chơi vào sinh nhật con. Tôi nghiêng đầu và ném cho Tuấn Kiệt 1 cái nhìn chế nhạo. “Con đang nói cái gì thế. Mẹ có cả đống quần áo.” – Thật sao, mẹ? Tôi rất ngạc nhiên và thích thú. “Mẹ mặc như vậy có gì đâu?” – Nó chỉ thích hợp với phụ nữ lớn tuổi, còn mẹ trẻ và đẹp. Nếu chúng ta đi ra ngoài, mẹ cần phải ăn mặc giống như vậy. Cùng lúc đó, nó vừa bước vào cửa hàng vừa nhìn chằm chằm vào ma-nơ-canh như 1 chuyên gia thời trang, để lại tôi một mình chết đứng trong trung tâm mua sắm. Thằng bé này là ai vậy? Nó có phải là con trai tôi không biết nữa? – Tuấn Kiệt, mẹ không hợp với cửa hàng này đâu.” tôi nói khi cản nó lại, nhưng nó kịp chọn lấy 1 bộ cánh và đưa cho tôi. – Mẹ thấy bộ này thế nào? – Tuấn Kiệt hỏi và cầm nó ướm lên người tôi. Đó là một cái áo dễ thương, chủ yếu làm bằng cotton và vải thun. Nhưng nó chẳng hợp với tôi chút nào. Nói cách khác, nó là chiếc áo mà 1 cô gái trẻ sẽ mặc nếu cô ấy đang tìm cách để tán tỉnh 1 chàng trai như Tuấn Kiệt. – Mẹ không biết nữa, Tuấn Kiệt. Nhìn trẻ quá. – Mẹ cứ thử đi – Tuấn Kiệt đề nghị. Vì vậy tôi lấy nó để làm con vui, khi nó nhìn thấy tôi mặc vào sẽ lại đổi ý ngay thôi mà. Trong phòng thay đồ tôi cởi áo sơ mi quá khổ và mặc áo mới vào. Tôi đã rất ngạc nhiên rằng nó thật dễ thương, và tôi phải nói rằng tôi mặc rất hợp, mặc dù nó hơi chật và tôn những đường cong trên cơ thể ra hơi nhiều. – Nó quá trẻ so với mẹ. – Tôi nói khi ra khỏi phòng thay đồ đã thấy Tuấn Kiệt đứng ngay bên ngoài cửa. – Nó rất đẹp. Bây giờ chúng ta hãy chọn 1 chiếc váy. – Một chiếc váy? Tuấn Kiệt này, bộ này quá chật, và nhìn quá trẻ. Nhìn mẹ thật ngớ ngẩn. – Chúng ta sẽ đi đến một số nơi… – Tuấn Kiệt giảng giải – đầy các cô gái trẻ, và mẹ không thể ăn mặc như 1 bà già được. Không phải con đã đúng về kiểu tóc của mẹ sao? Tin con đi, mẹ có ngoại hình và rất hợp để mặc những bộ đồ như thế này. Tôi dừng lại trong cửa hàng, không nói nên lời. Bây giờ tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi giả thuyết rằng con trai tôi đã bị bắt cóc, và cậu bé này là một kẻ mạo danh gửi bởi một nền văn minh ngoài hành tinh xâm nhập vào Trái Đất. Trước khi tôi đuổi kịp Tuấn Kiệt thì nó đã chọn ra một chiếc váy và một chiếc váy ngắn da nhỏ ở đó.
0 bình luận