Chương 2: Nụ Cười Ranh Mãnh Và Lời Mời Địt Nhau

– Ý mẹ là 1 bộ Xbox mới? – Nó hỏi một cách mỉa mai. – Đừng có mơ. Ý mẹ là con có cần quần áo mới không? – Con cũng nghĩ vậy. – Chết tiệt, Tuấn Kiệt – Tôi kêu lên trong sự bực tức. – Thế mẹ muốn con nói cái gì đây? – Mẹ muốn con suy nghĩ nghiêm túc, và cho mẹ một danh sách: áo, giày, dép, quần short, đồ lót? – Được rồi, mẹ. Mua cho con vài cái xịp trắng nhé. – Ôi trời ơi, Tuấn Kiệt. Mẹ sẽ phải làm gì với con đây hả? – Mẹ – Nó nói trong khi khoanh tay và tựa lưng vào tủ bếp. Ôi Chúa ơi, tôi nhận ra khi tôi nhìn nó, nó cũng nhìn lại tôi bằng cái nhìn đó. Ánh nhìn đó nó dùng để bỏ bùa mấy đứa con gái. “Thật ra thì…” nó nhìn tôi bằng 1 nụ cười ranh ma, “…Con suy nghĩ kĩ rồi. Con biết chính xác con muốn gì.” – Và đó là gì? – Tôi hỏi giọng nghi ngờ. – Con muốn mẹ dẫn con đi chơi trong ngày sinh nhật. – Yeah, OK. Bố của con và mẹ có đặt phòng một khách sạn quen. Đó sẽ là 1 đêm vui vẻ – Tôi trầm ngâm, “đi ra ngoài ăn tối với bố con.” – Con không có ý ra ngoài ăn tối, và chắc chắn là không phải với bố. – Ý con là gì? – Tôi dựa người vào tủ bếp đối diện, khoanh tay khi nhìn vào đôi mắt xanh đó. – Ý con là, mẹ đưa con đi. Đi uống rượu với con. – Ý con là gì, đến một quán bar hả? – Bar, hộp đêm. Sao cũng được. – Đừng có đùa, Tuấn Kiệt! – Tôi nói. Sự tức giận bùng lên trong đầu. – Con không đùa. Con đủ tuổi vào bar mà. Tại sao chúng ta không thể đi ra ngoài và cùng uống với nhau. – Con không thích đi với bố sao? – Không. – Không? – Ý con là…uhm… có thể. – Và con không muốn đi chơi với bạn bè của con vào ngày sinh nhật? – Yeah, chúng ta đã lên kế hoạch cả rồi đó nhé. Sau đó sẽ đi đâu nào? – Mẹ không hiểu. – Oh quên đi. Nếu mẹ không muốn đi, thì quên nó đi. – KHÔNG! KHÔNG! Mẹ muốn đi. Mẹ chỉ không biết lý do tại sao con muốn đi với mẹ. – Bởi vì chúng ta là mẹ con mà, con nghĩ sẽ rất thú vị đấy. Tôi gần như choáng váng với lời của thằng con. Thật sự kinh ngạc. Có bao nhiêu bà mẹ được con mình rủ đi bar cơ chứ? – OK…Nếu đó là những gì con muốn. Mẹ sẽ đi. – Tôi cảm thấy giống như một cô sinh viên năm nhất được mời đi chơi vậy. – Được rồi. Đó là một cuộc hẹn. – Tuấn Kiệt nói và biến mất lên lầu. Tôi tự hỏi liệu đây có là 1 ý tưởng tốt. Ý tôi là nó sẽ sớm đến tuổi uống rượu hợp pháp, nhưng một người mẹ lại đi bar nhảy nhót với con trai? Tôi đã gần như chết đứng khi nó hỏi như vậy mà không nghĩ về hậu quả. Đối với tôi đàn ông chưa bao giờ là sở trường, và với tôi Tuấn Kiệt cũng giống như là 1 vị thần Hy Lạp vậy. Tôi là 1 con mọt sách. Và trong những năm qua thú vui của tôi luôn luôn là ở trường, rồi sau đó sự nghiệp và cuối cùng là tiền, và tôi phải thừa nhận rằng khi còn trẻ, tôi đã chẳng để ý gì về những điều mà mọi người thấy cần thiết, như vẻ ngoài hoặc sự nổi tiếng… đại loại vậy. Mẹ tôi, bà ngoại của Tuấn Kiệt, rất thất vọng bởi sự bàng quan của con gái trong tất cả các vấn đề xã hội. Tóc của tôi là tóc của tôi, quần áo của tôi là quần áo của tôi. Và đàn ông? Vâng họ chắc chắn là một tộc ngoài hành tinh đặt chân lên trái đất này để làm cho tôi điên đầu. “Tại sao con không làm tóc như thế này thế kia…” mẹ than thở với tôi, hoặc “Con sẽ trông thật xinh đẹp khi mặc cái này…” Nhưng tôi không quan tâm, và tôi cũng không quan tâm mẹ tôi làm gì. Trong thực tế, tôi để tóc theo cùng một kiểu hàng thập kỷ cho tới gần đây khi Tuấn Kiệt kéo tôi đến cửa hàng nơi nó thường cắt tóc.
0 bình luận