Chương 5: Gặp Gỡ Tố Tố, Dục Vọng Trỗi Dậy

Sau khi từ biệt Triệu Hú trên đường bước ra khỏi Ngự hoa viên hắn nhìn thấy xa xa một toán cung nữ. Đi chính giữa là một thiếu nữ cũng độ tuổi của hắn, xinh đẹp tuyệt trần, nét mặt có phảng phất hơi hướng của con gái Phù Tang, đôi mắt to như biết nói dáng điệu thướt tha da trắng môi đỏ và tóc được búi rất đẹp mắt. Hắn nhìn người con gái đó không chớp mắt nhưng toán người đó lập tức đi nhanh qua hắn và biến mất sau những dạng hoa. Hắn muốn đuổi theo nhưng chân không bước nổi. Đến khi sực tỉnh lại thì chợt nhớ phải vấn an hướng Thái Hậu. Nhưng trong lòng đã có cảm giác khó tả đối với người con gái lúc nãy. Hắn tự nhủ phải tìm bằng được cô ta. Để làm gì thì chưa biết nhưng cứ tìm cái đã. Nghĩ đoạn hắn bèn rảo bước. Vừa mới bước vào tẩm cung của Thái Hậu thì Triệu Cát đã thấy bà với vẻ mẹ rất giận giữ. Hắn định thi lễ thì hướng Thái Hậu đã đưa tay ra với ý miễn lễ và nói: – Hoàng huynh của con chuẩn bị lập Hậu con biết chưa? – Thưa Mẫu hậu, Con vừa gặp hoàng huynh nhưng không thấy nói gì? Sự việc ra sao mà Mẫu hậu lại có vẻ không vui như vậy? – Giờ nó chấp chính rồi thì đâu coi Mẫu Hậu này vào đâu nữa? – Vẻ mặt bà thực sự tức giận nhưng lại cũng có vẻ gì đó tủi thân. Triệu Cát cũng không tỏ ra sốt ruột lắm nhưng vẫn cố hỏi. Có lẽ vì tò mò: – Mẫu hậu à, người nói đi, sự việc là thế nào? – Hoàng huynh của con muốn lập một cô gái Phù Tang làm Hoàng Hậu. Mẫu Hậu đã nói với Hoàng thượng nhiều lần nhưng nhất định Hoàng thượng không nghe. Triệu Cát giật mình nghĩ về cô gái mình vừa mới gặp tại ngữ hoa viên. Chắc là nàng rồi. Hắn nghĩ vậy. Lòng hắn cảm thấy hơi se lại và có một nỗi buồn gì đó khó tả. Cứ như bị mất gì vậy. Mọi hy vọng tiêu tan. Rồi nhiều suy nghĩ đổ dồn về. Mâu thuẫn lắm. Tuy nhiên hắn vẫn tỏ ra nói chuyện bình thường. – Cô ta là người Phù Tang à? – Cô ta một nửa là Hán một nửa là Phù Tang. Là con gái của Trấn Đông đại tướng quân Đồng Thiên. Nhưng mẹ cô ta là người Phù Tang. – Vậy thì sao thưa Mẫu Hậu? – Hắn thực sự ngơ ngác không hiểu gì. – Cát Nhi à, con hồ đồ hay sao. Như vậy thì nếu cô ta sinh con, đứa con đó sẽ là Thái Tử. Dòng máu Hoàng Gia sẽ không được thuần khiết nữa. Khác nào giang sơn Đại Tống cũng có phần của người Phù Tang. – À à, thế… vậy cô ta tên là gì thưa Mẫu Hậu? – Hắn cảm thấy ngu ngốc khi hỏi câu này nhưng mà không hiểu sao nếu hắn không hỏi thì sẽ không chịu được. – Đồng Tố Tố… Thì ra Thái Hậu Đồng Tố Tố bây giờ là tình yêu đầu tiên của Triệu Cát. Triệu Cát sau hôm đó về cũng nhớ nhung nhưng rồi lâu không gặp và với bản tính ham chơi hắn lại quên đi. Giờ đây hắn cũng chưa lập Hoàng Hậu mặc dù mẫu hậu đã bắt đầu giục ghê gớm lắm. Hắn thích có một Hoàng Hậu giống như Đồng Tố Tố mặc dù nàng luôn tỏ ra chống đối hắn. Mẫu hậu cũng chả ưa nàng và bản thân hắn đối với nàng cũng thật mâu thuẫn. Khi thì muốn dìm nàng xuống bùn đen vì đã chống đối hắn, khi thì lại muốn được nàng yêu thương vì nàng là người đầu tiên làm trái tim hắn rung động. Tốt nhất là quên nàng đi vì nàng là chị dâu của hắn. Có lẽ tất cả những yếu tố trên gộp lại đã tạo ra một sức hấp dẫn ghê gớm từ Đồng Tố Tố đối với Triệu Cát. Hắn lại như bừng tỉnh lại uống một ngụm rượu nữa. Có lẽ bình rượu sắp hết rồi. Hắn cảm thấy ngồi ôn lại kỷ niệm và phân tích cũng có cái thú vị riêng. Cái ngai vàng này chắc nhiều người dòm ngó lắm. Nhưng mà cứ thử làm vua đi. Chưa chắc đã vui đâu. Hắn bật cười với ý nghĩ không đâu vào đâu đó rồi lướt thướt đứng dậy đi về khóm hoa năm xưa nơi đã gặp Đồng Tố Tố lần đầu tiên.
0 bình luận