Cổ Trang: Dâm Dục Bắc Tống
Ma Long Đạo Nhân
Chương 4: Rượu Say Vẽ Tranh, Tâm Tình Dâm Đãng
Nghĩ đoạn cảm thấy buồn nên cầm theo bình rượu to quên luôn cả tư cách Hoàng Đế tu ừng ực một mình đi vào Hoa viên rộng lớn mênh mông. Đến một cái đình hóng mát có mái che rộng lớn thì hắn dừng lại cầm lấy cây bút và nghiên mực mài sẵn ở đó vừa tu rượu vừa vẽ tranh. Triệu Cát vốn rất thích thiên nhiên bởi vậy hắn thường hay vẽ cây cỏ và hoa cũng như đá dần dà cũng trở thành một họa sĩ giỏi.
Giờ đây hắn nửa say nửa tình nhưng cũng vẽ được một bức tranh hoàn chỉnh. Đầy những kỳ hoa dị thảo và đá quý. Lòng cảm thấy vui lắm. Giờ là mùa Hạ khí trời oi bức lại thêm chuyện uống rượu nữa nên niềm vui nho nhỏ khi hoàn thành bức tranh đẹp đã lập tức biến mất hẳn. Hắn vẫn ngồi uống tiếp và cởi bỏ long bào khoác bên ngoài ra. Một cơn gió nhẹ ùa đến làm hắn cảm thấy mát rượi, dễ chịu lắm.
Hắn liền miên man nhớ về mấy năm trước cũng tại đây khi đến thăm Hoàng huynh Triệu Hú của mình. Lúc đó hắn cũng ao ước rằng mình có một khu hoa viên rộng lớn đi cả ngày không hết như thế này. Khi còn nhỏ ở trong Hoàng Cung thì chả bao giờ chạy ra đây. Đến khi lớn rồi phải dọn ra Đoan phủ ở thì mới thấy thích nơi này. Khi đó hắn với Triệu Hú đi dạo quanh quẩn nơi đây nói đủ chuyện trên đời. Triệu Hú lúc đó ngạc nhiên vì hắn lắm bởi hắn loài hoa loài cỏ loại đá quý nào cũng biết cũng nói được xuất xứ nên bèn cất tiếng hỏi:
– Trẫm thật không ngờ hoàng đệ lại hiểu biết nhiều như vậy. Trẫm thật là không quan tâm đến hiền đệ trước nay. Thật xấu hổ. Không hiểu những mặt khác thì hoàng đệ sao?
– Hay để Thần đệ vẽ một bức tranh tặng Hoàng thượng nhé? – Triệu Cát nhe răng cười. Lúc đó hắn mới 14 tuổi nhưng cũng phổng phao lắm.
– Hay lắm chúng ta cùng tới đằng kia. Ngôi đình đó lúc nào cũng có sẵn giấy và nghiên mực. Trẫm quả thực muốn xem tài năng của đệ như thế nào đó.
Nói rồi cả hai cùng cười hăm hở bước đến ngôi đình. Triệu Cát say mê vẽ còn Triệu Hú thì đứng bên cạnh nhìn từng nét bút. Thấy phong thái hoàng đệ của mình hơn người lắm. Khi vẽ xong Triệu Cát hai tay dâng tranh. Còn Triệu Hú thì gật gù nói:
– Khi bằng tuổi đệ Trẫm sao vẽ được thế này?
– Hoàng thượng quá khen đệ rồi. Mà cho dù như vậy thật thì Hoàng thượng cũng là một minh quân trị quốc cơ mà điều đó không ai sánh bằng.
Triệu Hú bật cười thật sảng khoái:
– Ha ha cái mồm của nhà ngươi thì khắp thiên hạ không ai nói lý lại được đâu. Hoàng Đệ có nhiều điểm mạnh như vậy sau này nhất định sẽ giúp được Trẫm trị quốc bình thiên hạ. Có đúng không?
– Thú thật thần đệ hết tài rồi. Có chăng là giỏi đá cầu đá bóng chọi dế thôi. – Triệu Cát nói giọng lí nhí.
– Đệ mới 14 tuổi vẫn là trẻ con. Trẫm thật không tin sao nổi sau này đệ không có mặt mạnh thêm. Cứ cố gắng rèn luyện bản thân là được, đệ còn tính tốt nữa là thật thà nói thật điều đó đối với Trẫm rất đáng quý. Trong hoàng tộc họ Triệu ta bây giờ thật là ít người nhanh nhẹn như đệ. Trẫm mới được chấp chính, chính sự còn nhiều rối ren. Nếu không cải cách e rằng khó giữ bền giang sơn. E rằng ngày sau sẽ không gặp đệ được nhiều như hôm nay. Thôi đệ hãy trở về phủ Trẫm phải về cung giải quyết tấu sớ khi nào Trẫm rảnh sẽ gọi đệ vào cung chơi…
Cuộc gặp gỡ đó hắn vô tình để lại ấn tượng tốt với người anh của mình. Một người anh từ khi 8 tuổi đã được bà nội (Cao Thái Hoàng Thái Hậu) tách ra dạy dỗ riêng. Vì lúc đó Triệu Hú đã là Hoàng Đế. Tình cảm anh em vốn không nhiều bởi vậy Triệu Hú luôn có một cách đối xử nào đó đặc biệt hơn đối với Triệu Cát. Và chính Triệu Cát cũng không ngờ được rằng. Bốn năm sau người anh đó đột ngột qua đời và càng không ngờ người được chỉ định người kế vị là hắn.

0 bình luận