Chương 3: Thái Hậu Đối Đầu, Lửa Dâm Bùng Cháy

Không những Triệu Cát không giận mà đổi ngay nét mặt nói với vẻ châm biếm: – Ha ha Thái Hậu quả là Thái Hậu. Luôn luôn sắc sảo thông minh hèn chi điều gì Tiên Đế cũng bàn bạc với Thái Hậu. Chuyện chính sự trẫm không cần giải thích với Thái Hậu vì đó là quốc quân trọng sự. Có thể trẫm chưa có cái uy của một vị Hoàng Đế nhưng không phải ai đẻ ra cũng biết làm Hoàng Đế ngay. Còn Phi nhi mà so sánh với trẫm như kiểu của Thái Hậu e rằng một đứa trẻ ngoài hoàng tộc làm vua có khi còn tốt hơn cả Trẫm và Phi nhi vì hàng ngày đứa trẻ đó có khi chả cần mặc, ăn bữa có bữa không nhiều lúc còn biết tự làm mọi việc đỡ tốn người hầu hạ. Thái Hậu thấy đó. Trẫm ham chơi ngoài dân gian, có khi lại biết được nỗi niềm của dân gian. Có lợi hơn những vị vua không ham chơi nhiều. Còn chuyện ban chết thì trẫm không dám. Hoàng huynh vừa băng hà mà trẫm lại xuống tay với Thái Hậu thì thiên hạ sẽ nghĩ ta thế nào? Thái Hậu nếu không có lý do nào khác thì nói với trẫm một lời xin lỗi là được rồi. Nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn ánh mắt đã không còn sợ sệt: – Miệng lưỡi ta không bằng ngài nhưng không có vị vua ham chơi nào giữ được quốc gia cả. Đại Tống ta phía Bắc giáp với Liêu phía Tây giáp với Hạ. Hai quốc gia lang sói đó luôn chầu chực để cướp đất đai đe dọa biên cương. Nếu ta ở giữa mà lại có một vị vua ham chơi tuy biết chuyện trong dân gian mà không giúp dân gian thì khác nào cái họa vong quốc? – Thái Hậu lại nói đi đâu rồi? Việc đó đã xảy ra đâu? Trẫm không thích nói chính sự với Thái Hậu. Thôi không nói với Thái Hậu nữa. Hôm nay trẫm chỉ đến để biết tại sao Thái Hậu phản đối trẫm giờ biết được trong lòng không khỏi buồn cười với cách so sánh mới mẻ của Thái Hậu. Giờ ý kiến của Thái Hậu e rằng không còn ai nghe nữa. Bởi vậy có lẽ đây là lần cuối cùng có người muốn biết ý kiến của Thái Hậu đó. Ha ha ha ha. Đúng là Triệu Cát ham chơi và không biết gì về chính sự cho nên đã giao hết chính sự cho mẹ của mình là hướng Thái Hoàng Thái Hậu trông coi triều chính. Cách làm của ông vua này thật là ngược với lời nói. Vừa mới nói là phụ nữ biết gì về quốc gia đại sự với Đồng Tố Tố nay đã trao quyền cho mẹ của mình rồi. Hướng Thái Hậu là người thủ cựu nên luôn chống đối những cải cách cho nên những ai theo đường lối của Vương An Thạch (một nhà cải cách có tiếng thời nhà Tống) trước kia thì đều bị đi đày và cách chức. Mọi đường lối đều ngược với tiền triều bởi vậy chính trị chia bè kết phái. Triều đình bắt đầu rối ren. Thế nước đi xuống. Triệu Cát từ khi lên ngôi muốn gì được nấy chính sự thì không phải bận tâm dần dần đã ham chơi lại càng ham chơi vì cần thú vui mới và những cảm giác mới nhiều hơn. Nhưng cái gì cũng mau chán bởi vậy một hôm buồn chán quá hắn đi dạo thơ thẩn trong hoàng cung ngắm mây nhìn cây nhìn lá. Thơ thẩn nhớ lại những trò chơi mà hắn đã chơi nhưng quan quẩn cũng chỉ mấy trò nhàm chán và cũng nhạt nhẽo với hắn rồi. Bỗng hắn nhớ đến lời một tên lưu manh mà hắn quen biết ở ngoài là Cao Cầu, do hắn chơi đá cầu giỏi mà có cái tên đó. Hắn rất thích tính cách của tên lưu manh đó vì Cao Cầu làm hắn vui. Chỉ vậy thôi. Thế mà Cao Cầu được phong Thái Úy hơn bao nhiêu người phấn đấu cả đời và có công lao đóng góp cho quốc gia. Lời nói của Cao cầu lúc đó là: – “Vương gia à, thú vui trong thiên hạ thì nhiều lắm nhưng vui mãi rồi thì cũng thành hết vui, chỉ có cái gì mang lại hồi hộp thì niềm vui sẽ lâu hơn hoặc những cái gì mà không ai dám làm hoặc biết không thể làm được mà vẫn cố làm thì khi làm được sẽ vui hơn nhiều”. Triệu Cát ngẫm nghĩ: – “Từ khi là Đoan Vương ta cũng đã muốn gì được nấy rồi, nay ta là Hoàng Đế có gì mà không dám làm? Tên Cao Cầu này tuy nói đúng nhưng mà không đúng với Hoàng Đế ta đây”.
0 bình luận