Chương 2: Ngọc Tỷ Trao Tay, Lòng Tình Uẩn Ướt

– Nhà Tống ta từ khi Thái Tổ Hoàng Đế khai nghiệp đến nay cũng đã được 140 năm trải qua 7 triều vua đất nước thái bình thịnh trị bốn bể nhân dân no ấm không lo nạn binh đao. Nay tiên đế không may lâm trọng bệnh mà băng hà ủy thác giang sơn lại cho Đoan Vương. Vậy ta mong ngài hãy vi liệt vị tổ tiên mà gắng sức xây dựng bảo vệ và gìn giữ giang sơn này bền vững như sông Hoàng Hà như núi Thái Sơn. Nói đoạn trao Ngọc tỷ và bảo kiếm, lặng lẽ rút xuống ngồi phía dưới bên trái Triệu Cát cùng nghe lời chúc tụng từ văn võ bá quan. Triệu Cát đã trở thành Hoàng Đế thứ 8 của nhà Tống như vậy đó. Không nói một lời không ai biết hắn nghĩ cái gì cả. Ngoài ánh mắt kỳ dị nhìn Đồng Thái Hậu. Trở về tẩm cung của mình Thái Hậu Đồng Tố Tố hết sức mệt mỏi vì phiền não. Người chồng Triệu Hú của mình mới 23 tuổi thì đã băng hà, chàng suốt ngày lo giải quyết chính sự lo lắng vì sự đấu tranh bè phái trong triều đình nên chẳng có thời gian quan tâm đến Hậu Cung của mình nay người đã không còn nữa cả quãng đời còn lại nàng sẽ sống như thế nào đây? Do nàng chưa kịp có con với Triệu Hú nên đã nhận một đứa con trai của Triệu Hú với một cung nhân đã bệnh mất làm con nuôi. Hòng mong mẹ nhờ con sẽ được hiển quý. Nào ngờ Triệu Hú lại truyền ngôi cho đứa em cùng mẹ là Triệu Cát nên giờ đây nỗi buồn vì vong phu và nỗi buồn vì tương lai đã mất khiến cho sự phiền não trong lòng nàng không sao giải quyết được. Mới 18 tuổi đã trở thành Thái hậu quả là số phận đã quá trớ trêu với nàng. Đang miên man trong suy nghĩ thì một cung nữ chạy vào báo với nàng: – Bẩm Thái Hậu, Hoàng thượng giá lâm! Nàng tay mới vịn vào bàn chưa kịp đứng dậy thì đã thấy Triệu Cát xộc vào đuổi tất cả cung nữ thái giám ra ngoài. Miệng nói với vẻ hằn học: – Thái Hậu không khỏe sao? – Ta hơi mệt – Nàng trả lời với giọng hơi pha chút sợ hãi ánh mắt không dám nhìn Triệu Cát. – Giờ trẫm đã là Hoàng Đế, trẫm cũng không ngại nói thẳng với Thái Hậu. Trẫm có gì không tốt mà sao Thái Hậu lại một mực ngăn cản trẫm trước tiên đế không cho trẫm kế thừa đại thống? Phải chăng Thái Hậu vì lòng riêng muốn con nuôi của mình lên ngôi? Như vậy chẳng phải quá lắm sao? Điệt nhi của trẫm mới 6 tuổi nó làm Hoàng Đế hay Thái Hậu làm Hoàng Đế đây? Họ Triệu ta truyền ngôi cho Vương gia đã trưởng thành chứ không truyền cho kẻ còn đang bám hơi mẹ. Đồng Tố Tố biết thể nào cũng có ngày hắn tìm đến nàng nên nàng đã có chuẩn bị thu hết can đảm để nói với hắn: – Hoàng thượng đã thẳng thắn như vậy ta không nói thật lòng thì quả thật là có tội khi quân. Ta quả thật có ngăn cản Tiên đế truyền ngôi cho ngài. Nhưng không phải vì Phi nhi của ta. Mà là vì Đại Tống. Ta… – Hừ vì Đại Tống, Thái Hậu quả thật có suy nghĩ lớn lao đó sao? Phụ nữ sao xen vào Quốc Gia đại sự được? – Triệu Cát ngắt lời nàng. – Hoàng thượng để ta nói hết đã. Đúng là ta vì Đại Tống mà khuyên ngăn tiên đế. Cho dù Phi nhi không làm Đế thì cũng không thể để ngài được. – Thái Hậu… – Triệu Cát trợn mắt chưa kịp nói tiếp thì nàng lại lên tiếng: – Xin ngài để ta nói hết đã nào. Vì sao ta lại nói ngài như vậy? Dù ngài đã trưởng thành nhưng ngài suốt ngày ham mê những trò vui đá bóng đá cầu chọi dế không tu luyện bản thân, chuyện quan trường ngài vốn đâu có biết. Ta dám chắc các Đại Thần tiên triều ngài còn không biết hết một ai vậy sao có thể đảm đang chính sự được? Làm sao mà dùng người phân biệt tốt xấu đây. Đành rằng Phi nhi của ta cũng ham chơi vì nó còn nhỏ nhưng nó không ham nữ sắc như ngài và sẽ không tiêu tốn quốc khố vào những việc nào khác ngoài ăn mặc hàng ngày. Vậy chẳng phải một đứa con nít còn tốt hơn ngài hay sao? Ngài nói chỉ truyền ngôi cho Hoàng Thân trưởng thành nhưng thực tế thì tiên đế từ khi 8 tuổi cũng đã được truyền ngôi rồi và Cao Thái hoàng thái hậu chẳng phải cũng đã buông rèm nhiếp chính đó sao? Tuy mọi việc đã rồi nhưng ngài cứ bắt ép ta nói thì ta cũng xin nói như vậy. Biết mình đã phạm tội khi quân. Xin ngài ban cho cái chết!
0 bình luận