Chương 5: Lâm Uyển Đình Và Cơn Nứng Thể Thao

Khuôn mặt viện trưởng Trịnh từ ngạc nhiên chuyển sang nghiêm túc, sau đó lại lộ rõ vẻ vui mừng. Cúp máy xong, ông nhìn mọi người đang tò mò, gõ nhẹ lên bàn, cười hiền lành nói: "Thành phố phía Tây phát hiện một ngôi mộ cổ thời nhà Hán, theo thăm dò ban đầu thì đây có lẽ là quần thể mộ lớn nhất trong gần năm mươi năm qua…" "Cho tôi tham gia!" Viện trưởng Trịnh chưa nói hết câu, bố tôi đã vô cùng kích động giơ tay lên. Tôi giật giật khóe miệng, không hề cảm thấy bất ngờ. Ông già nhà tôi, không hút thuốc, không uống rượu, không lăng nhăng, chung thủy với vợ, yêu thương con trai, sống giản dị, bình tĩnh trước mọi biến cố. Chỉ có một điểm, khi gặp phải ngôi mộ cổ chưa được khai quật thì sẽ hoàn toàn trở thành một người khác, toàn thân sục sôi nhiệt huyết, thậm chí từng có lần ở trong mộ suốt một ngày một đêm. Viện trưởng Trịnh chỉ tay vào bố tôi, lắc đầu nói: "Không phải cho anh tham gia, tôi già rồi, không thể vất vả được nữa, may mà giờ anh đã lên chức trưởng phòng, lần này do anh dẫn đầu." Nói rồi, ông nhìn vẻ mặt mong chờ của một vài người trong viện nghiên cứu, nói: "Thành phố phía Tây và Ninh Hải, một phía Tây, một phía Nam, cách nhau khá xa. Viện trưởng Tần đặc biệt nhắc nhở tôi, quá trình khảo sát và khai quật lần này có thể kéo dài hơn sáu tháng, ngôi mộ được phát hiện khi thi công tuyến đường sắt ngầm bên đó, vì vậy còn phải đối mặt với áp lực tiến độ xây dựng đô thị, một khi đã đi rồi thì không dễ quay lại." Nghe ông ấy nói vậy, các bác các cô liền do dự, chỉ có bố tôi vẫn vui vẻ hớn hở. Tôi không nhịn được, lén nhìn mẹ một cái, lại thấy trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp của mẹ thoáng hiện lên vẻ bất lực nhưng không biểu hiện ra sự phản đối quá mạnh mẽ. Đối với chuyện này, từ bé đến lớn tôi đã quen rồi, rõ ràng mẹ còn quen hơn tôi nữa. "Được rồi, ăn cơm trước đi, danh sách cụ thể ngày mai chúng ta họp rồi quyết định." Viện trưởng Trịnh vung tay lên, phòng riêng lại trở nên náo nhiệt… Chín giờ rưỡi tối, mẹ dùng ngón trỏ thon dài, mềm mại của mình mở khóa vân tay, tôi dìu bố, người đang lảo đảo vào phòng khách, bật đèn chùm, đặt bố ngồi xuống ghế sofa, tôi đứng thẳng người, thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại, tôi thấy mẹ đang dùng tay trái chống tủ giày, hơi cúi người xuống, vòng ba tròn trịa, gợi cảm khiến chiếc quần tây bó sát, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét của chiếc quần lót rộng rãi, kín đáo bên trong. Mẹ đặt một chân xuống đất, chân kia duỗi ra phía sau, tay phải với xuống cầm lấy giày cao gót, nhẹ nhàng kéo ra, bàn chân ngọc ngà được bao bọc bởi tất đen đột ngột xuất hiện trong tầm mắt tôi. Tinh tế, nhỏ nhắn, đường cong của vòm chân thật quyến rũ, trên bề mặt tất trong suốt ở lòng bàn chân lộ ra màu da thịt nhạt, phần đầu ngón chân được gia cố lại là một màu đen đậm, che giấu kín năm ngón chân nhưng lại càng thu hút ánh nhìn của tôi hơn. Mẹ không quen đi giày cao gót, dường như cảm thấy cổ chân hơi khó chịu, lại dùng bàn tay mềm mại nắm lấy mắt cá chân thon thả, cứ thế từ từ xoay bàn chân nhỏ mang tất đen trước mặt tôi. Đôi mắt tôi cứ như thiết bị định vị tên lửa, cứ thế theo dõi nó quay vòng vòng. Đột nhiên, cái lều trướng đột ngột dựng lên dưới thân khiến tôi sực tỉnh, tôi cảm thấy vùng kín của mình như một thiết bị nhắc nhở, luôn đánh thức tôi khi tôi mất lý trí. Tôi vội cúi người lấy cốc nước của bố đi pha nước nóng nhưng ánh mắt lại không thể kiểm soát mà liếc về phía mẹ. Lúc này, mẹ buông mắt cá chân ra, nhét bàn chân nhỏ quyến rũ, bí ẩn trong tất đen vào chiếc dép nhựa màu trắng. Chưa đợi tôi thở phào được, mẹ lại dùng chiêu cũ, giơ lên một bàn chân khác vẫn còn mang giày cao gót màu đen. Cậu nhỏ phồng lên, đẩy căng quần thể dục, tôi khó chịu vô cùng, đưa nước cho bố xong, vội vàng trở về phòng mình, tùy tiện lấy một bộ đồ ngủ. "Gần mười giờ rồi, con đi tắm trước nhé." Mẹ đã thay giày cao gót, đang quỳ bên ghế sofa giúp bố cởi giày, nghe thấy vậy cũng không quay đầu lại mà nói: "Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi học." Tôi vội liếc nhìn đường cong hình chữ S của mẹ lộ ra vì tư thế quỳ, cúi người chạy vào phòng tắm. Từ hồi cấp hai, sinh hoạt của tôi rất đều đặn, 10 giờ tối lên giường, muộn nhất 11 giờ ngủ, mỗi sáng 7 giờ dậy đúng giờ. Nhưng tối nay nằm trên giường, lại trằn trọc mãi không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh bàn chân nhỏ mang tất đen của mẹ, động tác dụ hoặc khi mẹ cầm lấy mắt cá chân rồi từ từ xoay tròn dường như biến thành một cơn lốc xoáy, khuấy động trong tâm trí tôi những đợt sóng ngày càng mạnh mẽ. Cúi xuống nhìn tấm ga trải giường mỏng manh, phần ga lẽ ra nên phủ lên bụng lại bị đẩy lên cao, tôi thở dài, đã duy trì trạng thái này gần hai mươi phút rồi nhưng cậu nhỏ vẫn không có dấu hiệu mềm đi chút nào.
0 bình luận