Chương 397: Cô Tin Tưởng Anh Yêu Cô Đến Tận Xương Tủy (1)

Khuôn mặt xinh đẹp của Úc Lam Khê phủ lên một nụ cười lạnh lùng: "Lãnh Nhược Băng, cô đã mù rồi, căn bản không xứng với Dạ, cô dựa vào đâu mà còn chiếm lấy anh không buông?" Khóe môi của Lãnh Nhược Băng cong lên thành một đường vòng cung châm biếm: "Úc Lam Khê, người phụ nữ sống mấy năm như một ngày là cô đây, cầu yêu mà không được, tâm lý thì vặn vẹo, sao có thể hiểu được người yêu nhau nghĩ như thế nào?" Giọng của cô dịu dàng như chim bách linh...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận