Chương 236: Khoái Ý Báo Thù Của Lãnh Nhược Băng (2)

Lạc Hành Đã Lui Tới Mép Vách Núi, Không Kịp Lui Nữa, Liếc Nhìn Vực Sâu Không Đáy, Sợ Hãi Choáng Váng Đến Bất Lực, Hai Chân Mềm Nhũn Quỳ Rạp Xuống Đất. Ông Không Muốn Chết, Ông Ta Sống Còn Chưa Đủ, Cho Dù Có Sống Thêm Năm Trăm Năm Nữa Cũng Không Đủ, Ông Ta Có Nhiều Tiền Như Vậy Còn Chưa Tiêu Hết. Đột nhiên Lạc Hành bỗng dập đầu xuống đất, quỳ lạy cầu xin như đập hỏng cả trán: "Tôi sai rồi, tôi biết lỗi rồi, xin hãy tha cho tôi, tôi không muốn chết."...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận