Chương 145:

Đinh Văn Xuyên bỏ lại một câu: “Tôi sẽ đợi.” Sau đó trở về chỗ ngồi với vẻ mặt không vui. Bên cạnh không biết là ai mang theo một đứa trẻ, nó cứ khóc mãi khiến mọi người vô cùng khó chịu. Đinh Văn Xuyên cảm thấy đầu ong ong, đặt điện thoại di động xuống bàn, mất hết hứng thú. Cảm giác khó chịu khi chưa ăn sáng, tức giận vì bị kẹt xe, nôn nóng chờ đợi với tiếng khóc của trẻ con đan xen, anh ấy cảm thấy như bụng mình chứa đầy dung nham, thậm...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận