Chương 6

Trì Ương không chịu đi, vẫn ở cách Bạch Sương không xa, chỉ nhắm mắt không nhìn anh xử lý thịt con mồi. Bạch Sương nhìn cô mà lòng thấy buồn cười, vừa yếu ớt vừa nhát gan, chắc là đồ chơi bị giấu trong nhà quý tộc nào thật rồi. Có rất nhiều quý tộc thích nuôi giống cái trong nhà, bình thường những người này đều rất đẹp, nhiệm vụ của bọn họ là phục vụ các trò chơi đa dạng trên giường. Sau khi chơi chán giống cái nhà mình rồi, quý tộc sẽ dẫn bọn họ tới Vong Ưu Thành để trao đổi, thế nên ở đó thường sẽ có những giống cái xinh đẹp thu hút ánh mắt người khác xuất hiện. Nhưng tuy những giống cái này xinh đẹp nhưng đa số là bọn họ thường quyến rũ trắng trợn, từng hành vi cử chỉ của bọn họ đều khiến giống đực thấy hứng thú với bọn họ, hiếm khi thấy được một người sạch sẽ, trắng trẻo, dịu dàng, không giống người có thể chịu được những trò chơi trên giường như Trì Ương. Móng vuốt của Bạch Sương cắt phần thịt mềm nhất trong bụng con lợn rừng, bọc trong lá chuối, anh đưa nó cho Trì Ương. Trì Ương cầm phần thịt máu me đầm đìa, cô có hơi khó xử, cô thấy Bạch Sương thản nhiên đưa thịt lên miệng ăn, trông có vẻ ngon lành lắm. Cô cẩn thận cắn một miếng nhỏ rồi nhai trong miệng. Mùi máu tanh xông lên tận đỉnh đầu kích thích dạ dày. Trì Ương khó chịu đến nỗi buồn nôn, hai tay che miệng cố nuốt nước bọt chảy ra, nuốt miếng thịt nhỏ kia. Mùi máu tươi cứ tràn ngập trong miệng, cô ấm ức đến mức sắp khóc. “Cô không ăn thịt sao?” Bạch Sương thấy cô như thế, hai tay anh vốc nước đưa đến bên môi Trì Ương, bờ môi hồng mềm mại dán sát vào tay anh mà uống nước, có vài giọt nước chảy theo kẽ tay, lăn dài trên da thịt trắng nõn, chảy dọc xuống dưới rồi biến mất. Đột nhiên Bạch Sương cảm thấy mình hơi khát. “Tôi cũng ăn thịt.” Trì Ương rửa sạch mùi máu tươi trong miệng, khẽ cúi đầu nhìn thịt tươi. Bạch Sương gật gù như đã hiểu ra, anh đứng dậy đi tìm gì đó, sau một lát, anh cầm một trái chuối đưa cho cô, “Cô ăn được cái này không?” Trì Ương gật đầu, vui vẻ cầm quả chuối, Bạch Sương lẳng lặng lấy thịt tươi từ tay cô đi. Anh đoán là Trì Ương thích ăn thịt chín, chỉ là anh không có mồi lửa, không thể nướng thịt cho cô được nên không nói gì thêm. Chuối hoang mọc trong rừng vừa ngọt vừa mềm, còn ngon, Trì Ương ăn tận vài quả. Bạch Sương cũng đang dọn dẹp hiện trường, che giấu vết máu đã khô và bụi đất, lấy lá cây phủ lên, chỉ thoáng cái là không còn dấu vết gì. Bạch Sương chọn một thân cây, anh gom lá khô tạo thành một cái ổ đơn giản, gọi Trì Ương tới gần, “Cô ngủ ở đây đi, nghỉ ngơi sớm chút để ngày mai còn đi.” Trì Ương ngoan ngoãn ngồi trong cái ổ lá cây, còn Bạch Sương thì biến về thành hình thú, nhảy lên cây, dựa vào nhánh cây mà ngủ. Trì Ương thấy được con mèo to ngồi trên nhánh cây, cô rất muốn sờ. Nhiệt độ trong rừng vào ban đêm thấp hơn nhiều so với ban ngày. Sau khi Trì Ương chìm vào giấc ngủ, cô bị lạnh đến nỗi co ro, chỉ vừa cử động thì ổ lá cây đã phát ra tiếng sột soạt. Bạch Sương nhắm mắt nghỉ ngơi có thể cảm nhận được Trì Ương không ngủ được, thường thì khi thú nhân biến thành hình người cũng sẽ có lớp lông giữ ấm, bọn họ cũng quen với việc biến trở lại hình dạng động vật khi nghỉ ngơi trong tự nhiên. Anh không hiểu tại sao Trì Ương lạnh đến thế rồi mà vẫn còn giữ hình người. Báo tuyết đứng dậy, nhảy xuống đất một cách nhẹ nhàng. Anh vươn móng vuốt kéo Trì Ương tới gần mình, Trì Ương rúc vào đó, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp trên người báo tuyết, cô vô thức nhích về phía anh. Bộ lông mèo mại mang đến sự ấm áp, Trì Ương dang hai tay ôm lấy báo tuyết, như ôm lấy chiếc chăn lông khiến cô thoải mái. Vì dễ chịu nên cô cứ dụi vào người báo tuyết, đôi mắt màu lam của chú báo nhìn vào giống cái cuộn tròn trong lòng mình, không hề biết ánh mắt của mình đã dịu dàng hẳn đi. Đến khi Trì Ương dậy thì Bạch Sương đã tìm được rất nhiều trái cây dại, anh đã rửa sạch dưới suối rồi đặt trên lá chuối cách cô không xa. Anh cũng đã tìm được con mồi của mình, đang ngồi bên suối nước xử lý vết máu do con mồi để lại. Thấy Trì Ương tỉnh, anh chỉ vào đống trái cây dại, “Cô mau ăn đi, lát nữa còn phải đi.” Trì Ương gật đầu, cô cầm trái cây, ngoan ngoãn ăn trái cây. “Tai và đuôi của cô đâu?” Cuối cùng Bạch Sương cũng hỏi được thắc mắc từ hôm qua. “Tôi là con người, không có tai và đuôi.” Nói xong, Trì Ương sờ sờ trên đầu mình, đáng yêu như một chú mèo đang giơ móng vuốt sờ sờ lên tai. Tuy là Bạch Sương không hiểu nhưng anh là người không thích hỏi nhiều, anh không nói gì thêm. Sau khi Trì Ương ăn xong, anh bế cô lên để cô ngồi trên tay mình, người Trì Ương lảo đảo, cô vội vàng ôm cổ Bạch Sương. Động tác này khiến bọn họ dựa sát vào nhau, tai của Bạch Sương ở ngay bên mặt Trì Ương, khẽ cọ vào gò má khi anh bước đi, khiến cô hơi nhột. Lòng cô lại càng muốn sờ tai anh hơn. Ở nơi Trì Ương không nhìn thấy, bờ môi mím chặt của báo tuyết khẽ nhếch lên mỉm cười vì cô tới gần mình. Vì Bạch Sương bế Trì Ương nên bọn họ đi nhanh hơn nhiều, đã đến bộ lạc trâu trước khi hoàng hôn buông xuống. Mặc dù nói là bộ lạc nhưng thực chất cũng chỉ là một vùng đất ngập nước rộng lớn gần sông. Họ dùng bùn trộn với phân của mình để tạo ra những căn nhà chữ U, đó là nhà của thú nhân trâu. Trì Ương không nhịn được ôm cổ Bạch Sương, bùn đất dính nhớp đen kịt như mực dưới đất còn tỏa ra mùi tanh hôi. Cô thật sự không muốn giẫm xuống đó, chỉ mới nghĩ đến cảm giác dính nhớp nhầy nhụa kia dính lên chân thôi là cô đã rùng mình rồi.
0 bình luận