Chương 5

Trì Ương dựa vào thân cây đang khẽ vuốt ve con thỏ, nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên mới thấy Bạch Sương quay lại. “Hướng tới bộ lạc rái cá và đường tôi đi không cùng đường, cô theo tôi đi đi, đến bộ lạc đầu tiên thì cô ở lại, nếu đồng ý thì đứng lên đi theo tôi.” Bạch Sương gỡ lá cây rơi xuống trên đầu, tai anh rung rung. “Được!” Trì Ương vội vã đứng dậy đi theo Bạch Sương. “Con thỏ này đã chết rồi, cô muốn giữ lại làm thức ăn sao?" Bạch Sương khó hiểu chỉ vào con thỏ cô đang ôm. Trì Ương lắc đầu, ôm chặt con thỏ hơn, “Nó giúp tôi, tôi không muốn nó giống những bộ xương dưới đáy cốc này.” Bạch Sương lại sỉ vả lòng đồng cảm của mình, hai tay anh biến thành móng vuốt, đào một cái lỗ rồi vươn tay ra hiệu cho Trì Ương đưa con thỏ cho mình. Trì Ương vội vàng đưa con thỏ cho anh. Bạch Sương ném con thỏ vào cái hố mới đào, lấp đất lại rồi chôn nó. “Đi thôi.” Nói xong, anh quay người bỏ đi, Trì Ương cúi người trước nấm mồ nhỏ, vội vã chạy theo sau lưng Bạch Sương. Dù Bạch Sương không biến lại hình thú thì Trì Ương cũng không theo kịp tốc độ của anh, Bạch Sương cao một mét chín, chân dài, chỉ một bước của anh cũng đủ khiến Trì Ương chạy hai bước mới kịp. Chỉ trong chốc lát, Trì Ương thở hổn hển vịn gốc cây, quá mệt. Bạch Sương cũng phát hiện cô không theo kịp nên dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô. Cánh tay mảnh khảnh chống lên thân cây, tay còn lại đặt lên ngực, cúi xuống thở hổn hển. Lớp mồ hôi mỏng trên trán cô, chút bùn đất dính trên bàn chân trắng nõn, dường như đã bị trầy xước, cô yếu ớt đến thế sao? Bạch Sương quay lại ngồi xổm trước mặt Trì Ương, “Leo lên đi.” Anh ngồi đưa lưng về phía cô, ra hiệu cho cô nằm lên lưng mình. Trì Ương biết là anh muốn cõng mình nhưng cô đã gây rắc rối nhiều cho anh, rất ngại để anh cõng. “Không sao, tự tôi đi được.” “Với tốc độ của cô, ba ngày nữa cũng chưa tới được bộ lạc, đừng làm chậm trễ thời gian, lên đi.” Bạch Sương không khách sáo, cười nhạo Trì Ương. Trì Ương không từ chối nữa, cô ngoan ngoãn leo lên lưng anh. Thân người của cô gái áp sát vào tấm lưng trần của giống đực, Bạch Sương sửng sốt trong giây lát. Mùi hương trên người Trì Ương xộc vào xoang mũi, thân hình mềm mại đến lạ thường khiến anh vô thức hành động nhẹ nhàng, sợ cô bị thương. Anh cúi đầu nhìn đôi chân của cô, không có gì bất ngờ, những vết xước to nhỏ trên chân rất rõ ràng. Giống cái đều nhẹ như thế sao? Bạch Sương cảm thấy Trì Ương trên lưng anh còn không nặng bằng những con thú anh thường săn. Trì Ương sợ ngã nên cẩn thận vịn lên vai Bạch Sương, nhìn đôi tai lông xù dựng thẳng trước mắt, cô cảm thấy nó rất đáng yêu. Những sợi lông mềm mại xung quanh vành tai được ánh mặt trời chiếu xuống, lộ ra vành tai hồng hồng bên trong, khi Bạch Sương cử động, nó khẽ lung lay, chắc sờ vào sẽ thích lắm đây. Trì Ương muốn sờ, cô luôn thích những thứ lông xù nhưng cô sợ Bạch Sương ném mình ở lại nên đành cố nhịn hai bàn tay ngứa ngáy. Ánh sáng hoàng hôn chiếu xuyên qua cành cây vào hai người đang đi về phía trước, trời đã sắp tối rồi. Vì dẫn Trì Ương theo nên Bạch Sương quyết định không đi đêm. Anh tìm một gốc cây lớn, ôm Trì Ương đặt trên nhánh cây để cô ngồi đó, nói với cô, “Cô ở đây chờ tôi một chốc.” Trì Ương vội vã nắm lấy bàn tay Bạch Sương sắp rời đi, tay cô nhỏ bé nên chỉ nắm được ngón trỏ của anh. “Anh có còn quay lại không?” Nghe giọng cô có vẻ nơm nớp lo sợ, đôi con ngươi trong veo hơi ngân ngấn nước mắt, nhìn đáng thương vô cùng. Bạch Sương rất muốn xoa đầu cô, sau khi nhịn không làm thế, anh nắm ngược lại tay cô, “Còn, tôi đi tìm thức ăn thôi.” Trì Ương gật đầu buông lỏng tay anh ra, ngoan ngoãn ngồi trên nhánh cây, “Vậy anh chú ý an toàn nhé.” Bạch Sương đi sâu vào rừng săn mồi, thật ra dọc đường anh phát hiện vài con thỏ rừng nhảy lung tung, vốn định bắt chúng làm bữa tối nhưng đột nhiên anh nhớ ra Trì Ương mới chôn thỏ. Sợ bắt thỏ về khiến cô đau lòng nên anh không nhẫn tâm, chỉ đành chọn một con lợn rừng lạc đàn. Anh kéo lợn rừng về, chỉ trong chốc lát đã thấy Trì Ương ngồi trên nhánh cây đưa lưng về phía mình. Mái tóc dài che khuất lưng cô, hai chân khẽ lắc lư, nghe thấy tiếng động, cô quay đầu lại. Đôi mắt trên gương mặt xinh đẹp ngược sáng va vào ánh nhìn của Bạch Sương, cô bắt gặp ánh mắt của Bạch Sương. Khi nhìn thấy là anh, cô khẽ mỉm cười nghiêng đầu nhìn anh. Mái tóc đen trượt xuống trên vai cô, từng sợi từng sợi, vô cùng mượt mà. “Anh về rồi.” Tiếng nói thánh thót không thể kìm nén niềm vui vang lên bên tai. “Ừ.” Bạch Sương cũng không nhận ra anh đang nhếch môi mỉm cười, anh dang hai tay, Trì Ương không do dự gì, cô nhảy vào lòng anh như một chú bướm. Bạch Sương cũng đỡ được cô, mái tóc đen của cô lướt qua cánh tay, cho anh một cảm giác lành lạnh, mềm mại, cực kỳ thoải mái. Bạch Sương ôm eo đặt Trì Ương xuống đất, trên đường săn thú về đây, anh có đi qua một con suối nhỏ, anh quyết định đưa Trì Ương tới đó nghỉ ngơi một đêm. Một bàn tay của Bạch Sương biến thành móng vuốt, anh khéo léo mổ bụng con lợn rừng, cắt thành từng miếng thịt nhỏ, mùi máu tươi khiến Trì Ương hơi buồn nôn. Cô che miệng mũi, cau mày lùi lại vài bước, Bạch Sương thấy cô như thế thì hỏi, “Cô sợ sao?” Đúng là Trì Ương hơi sợ, lần đầu tiên cô mới nhìn thấy cảnh máu heo chảy đầy đất như thế. “Cô đứng xa chút đi, tôi làm xong sẽ tới tìm cô.” Bạch Sương nghiêng người che tầm mắt của cô đi.
0 bình luận