Chương 4

Trên vách đá, một con báo tuyết xinh đẹp nằm nghỉ trên cây lớn, nó cũng nghe thấy tiếng gào thét của tên thú nhân. “Thú vị ghê, đến linh cẩu cũng có thể bị bắt nạt.” Nó vung đuôi, nhảy từ trên cây xuống, đứng trên vách đá nhìn xuống muốn xem chuyện gì đã xảy ra, đúng lúc nhìn thấy Trì Ương đang chạy và những con linh cẩu đuổi theo sau. Cô chạy rất nhanh nhưng cũng không thể chạy qua được linh cẩu, chưa kể phía trước vách đá lại có thêm vài con linh cẩu tiến lại, Trì Ương đã bị bao vây. “Đáng tiếc, giống cái xinh đẹp như vậy lại rơi vào tay linh cẩu.” Báo tuyết hứng thú vừa đi vừa nhìn quanh bờ vực. Trì Ương thấy linh cẩu đè ngã mình, những con khác thì giữ chặt tay chân cô, mở ra như hình chữ lớn, không cho cô cử động, những bàn tay bẩn thỉu sờ mó trên người cô, bên tai là tiếng cười thô tục của chúng. Không ngờ mình không chết mà lại rơi vào tình cảnh như thế này. “Thật mềm mại, hiếm khi thấy một giống cái cực phẩm như vậy.” Linh cẩu liếm lên làn da trần của cô, khiến Trì Ương cảm thấy buồn nôn. “Để tôi chăm sóc cô thật tốt nhé.” Trì Ương cắn chặt răng dùng sức, con linh cẩu đang giữ chặt tay cô không phản ứng kịp để cô rút được tay cầm dao ra, mũi dao chĩa thẳng vào ngực mình. Dù có chết cô cũng không muốn trải qua sự nhục nhã này. Trì Ương nhắm mắt lại, đâm mạnh về phía trái tim mình. Con dao không hề rơi xuống như dự đoán, một bàn tay thon dài có lực nắm lấy cổ tay của cô. Trì Ương mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là đôi mắt xanh thẳm đang lẳng lặng nhìn cô. Người đàn ông có gương mặt điển trai sắc nét, thân thể trần trụi, làn da trắng nõn, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét hoàn mỹ. Trên đầu có đôi tai tròn dẻo dai, lay động nhẹ nhàng theo động tác. Phần dưới quấn da thú, phía sau có đuôi dài lông trắng có vạch đen. Một tay anh giữ chặt tay Trì Ương, ngăn cô tự sát, một tay khác nắm lấy cổ của linh cẩu, nâng hắn lên. Những con linh cẩu còn lại chỉ dám đứng bên cạnh gầm gừ, nhưng không dám tiến lên. “Còn có thể đứng dậy đi được không?” Mèo lớn hỏi cô. “Có, có thể.” Trì Ương lập tức phản ứng lại, bò dậy nhặt xác con thỏ rồi lui vào phía sau mèo lớn. Mèo lớn ném linh cẩu ra ngoài, rồi tự mình bước đi. Trì Ương chỉ có thể cẩn thận theo sau, thỉnh thoảng quay đầu nhìn đám linh cẩu. Phát hiện chúng chỉ dám đứng im gầm gừ mà không dám theo sau, cô nhẹ nhàng thở phào. Báo tuyết liếc nhìn Trì Ương đang theo sau, quần áo của cô đã bị linh cẩu xé rách, chỉ đủ để che đậy cơ thể. Làn da trần trụi dính bùn nhưng không thể che giấu vẻ trắng muốt của cô, trong tay ôm xác thỏ đã chết. Trong đôi mắt xinh đẹp kia vẫn còn có phần sợ hãi, mái tóc dài buông xõa sau lưng cũng đã hơi rối nhưng không khó để nhận ra mái tóc này được chăm sóc rất tốt, đen bóng óng ả tựa như một viên đá quý cao cấp. Trên người cô tỏa ra một mùi hương tuy khó nói nên lời nhưng lại rất thơm. Đa phần giống cái ở thế giới dị thú đều có làn da thô ráp, chỉ có những giống cái của các chủng tộc đặc biệt nuôi dưỡng mới có thể mềm mại xinh đẹp như thế, ví dụ như tộc cáo tuyết. Nhưng anh đã gặp giống cái của tộc cáo tuyết rồi, bọn họ đều cho người khác một cảm giác quyến rũ yêu kiều vì bọn họ được bồi dưỡng để giao phối, khiến người khác vừa nhìn là đã muốn táy máy tay chân. Da dẻ cũng không trắng nõn như thế, mà anh cũng chưa từng ngửi thấy thứ mùi này. Hệt đóa đóa hoa được tộc thỏ tuyết trồng trọt cẩn thận trong nhà kính, hai mắt cô trong veo, sáng ngời, có hơi sợ sệt. Lẽ nào đây là đồ chơi do giới quý tộc nuôi giấu nào sao? “Bạn đời của cô đâu?” Bạch Sương hỏi. “Hả?” Trì Ương không hiểu ý Bạch Sương, anh cũng không hỏi tới cùng, anh đã cứu cô là bao đồng rồi, không nên xen vào chuyện gì nữa. Bạch Sương chỉ về một phía, “Ở đó có thể tìm được tộc rái cá, một mình cô chạy đi rất nguy hiểm, bố mẹ không dạy cô sao?” Trì Ương nhìn theo hướng tay anh, cô không nói câu nào. “Tự mình đi tìm sự giúp đỡ đi, người của tộc rái cá khá là thân thiện.” Nói xong, Bạch Sương đi về hướng khác, ai ngờ mới đi được vài bước thì lại phát hiện Trì Ương vẫn đi theo sau lưng mình. “Cô đi theo tôi làm gì?” Bạch Sương dừng bước, nhìn cô. Trì Ương khoanh tay, xoa ngón tay rồi cúi đầu, “Tôi có thể làm phiền anh đưa tôi đi được không?” Trì Ương rất sợ, cô không biết mình phải đi bao lâu mới tìm được cái gọi là bộ lạc, cũng không biết bộ lạc đó như thế nào, có giúp ích gì cho mình không, chỉ đành xin chú mèo to trước mặt giúp đỡ. “Không được, tôi bận rộn lắm.” Bạch Sương không đồng ý, anh tiếp tục đi về phía trước. Sau khi đi một đoạn, anh phát hiện Trì Ương quả thật đã không đi theo mình nữa, không nhịn được quay đầu nhìn cô, lại phát hiện cô vẫn luôn đứng yên tại chỗ. Trì Ương tìm gốc cây mà dựa, ngồi trên mặt đất, ôm con thỏ cứng ngắc trong tay, nhìn cô không khác gì một chú mèo con bị bỏ rơi. Bạch Sương cảm thấy hôm nay mình điên mất, nhìn cô ngồi ở đó, anh sợ cô gặp nguy hiểm. Từ khi nào lòng cảm thông của mình lại dạt dào như thế? Anh thở dài, quay đầu lại.
0 bình luận