Chương 229: Xuyên không ngày thứ bốn mươi (2)
Trần Hà Đường thậm chí còn vô thức cau mày: “Mỹ Vân, con ở lớn đội bị người ta ức hiếp hả?” Nếu không thì sao giờ này đã về, hơn nữa còn buồn ra mặt nữa? Lời vừa dứt, Trần Viễn nhảy thẳng từ mái nhà xuống, vẻ mặt lạnh lùng: “Ai ức hiếp em, nói anh nghe.” Nhìn dáng vẻ này như kiểu muốn xắn tay áo lên đánh nhau với người ta vậy. Thẩm Mỹ Vân vội vàng lắc đầu, khuôn mặt trắng như sứ có phần rối rắm, hồi lâu mới lấy bức điện tín kia...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng


0 bình luận