Chương 17

Mùa xuân ánh nắng tươi đẹp, trong hậu viện của Mẫu Đơn viên mới xây năm kệ bếp trên đất trống, trên bếp có năm cái ấm sắc thuốc đang sôi ùng ục bốc khói nghi ngút. Trước bếp có mấy người nhóm lửa ma ma đang trông chừng. Đường Trừng thích ý ngồi trên ghế chỉ huy các nha hoàn thêm nước, thêm dược liệu vào ấm thuốc, lúc đầu Đường Trừng muốn cải tạo một gian nhà để nấu nước thuốc, nhưng dạo này thời tiết khá đẹp nên lại quyết định nấu ở ngoài trời. Cả hậu viện đều tràn ngập mùi thuốc của cô. “Tiểu thư, cô muốn nấu… à không, muốn luyện chế luôn năm vại nước thuốc có nhiều quá khồng?” Trân Châu đang vừa nghe Đường Trừng phân phó mang xương hổ ném vào ấm thuốc vừa nói, đang bị khói bếp sặc vào mũi âm thanh hơi phiêu phiêu. “Không nhiều đâu, chờ đến khi nước thuốc luyện xong muốn cho cha ta một ít, sau đó để lại cho Ôn thế tử nữa, thân thể của hắn yêu ớt như vậy muốn ngâm nhiều chút, còn lại ta dùng nữa, không biết có đủ không nữa.” Đường Trừng đã đem nước thuốc thân cường thể kiện phân chia hết rồi. Tào ma ma và Cao ma ma : “…..” Đáng thương thế tử nhà các bà, bị Đường tứ tiểu thư nói co thể yếu ớt, rồi còn bị ép dùng thuốc lung tung dối loạn. không biết bên ngoài bị đồn thổi thành như nào nữa, hai bà hơi đồng tình với thế tử một chút. Những người khác trong viện : “…..” Trân Châu yên lặng cúi đầu xuống “Tiểu thư, ngài có thể đảm bảo luyện chế ra nươc thuốc cừng thân kiện thể không?” Hổ Phách có biết y thuật, nhìn tiểu thư tùy ý phân phó các cô ném dược liệu vào ấm sắc thuốc, thời gian cho dược liệu vào không giống nhau, linh tinh dối loạn không theo quy trình nào cả, giống như làm xằng làm bậy không đáng tin cậy chút nào. Hổ Phách nhịn không được bắt đầu lo lắng lên. Đường Trừng tự tin mười phần gật gật đầu. “Đương nhiên, các em phải có niềm tin đối với ta. Trong phủ chúng ta có rất nhiều người, thử tìm một người cơ thể suy yêu thử xem rồi khác biết. ta tuyệt đối sẽ không lấy cục cưng ra mạo hiểm.” Mọi người; “….” Tào mà ma và Cao ma ma nhẹ nhàng thở ra một chút. Đường Trừng làm lơ ánh mắt không tin tưởng của các bà, chờ nước thuốc hiệu quả thì mọi người sẽ biết. Đừng nhìn cô quang minh chính lớn luyện dược ở ngoài sân, không cần làm theo thứ tự các bước, không quan tâm đến mọi người đun và cho dược liệu vào như thế nào. Nếu mọi người cho rằng như vậy là luyện chế ra thuốc thì sai lầm rồi, luyện chế Cường thân kiện thể nước thuốc quan trọng không phải quá trình như thế nào, quan trọng là phải dùng linh hồn lực , nếu không dùng linh hồn lực thì luyện ra thuốc sẽ không có hiệu quả. Đường Trừng chính là người có linh hồn lực, đáng tiếc trước kia cô lười nên hiện tại cô chỉ biết luyện chê một loại nước thuốc này thôi. Nếu biết sẽ xuyên không, cô sẽ chăm chỉ học tập nhiều phương thuốc hơn. Đường Từng hơi thổn thức và áy náy một chút rồi vưt sau đầu. Là thế gia tiểu thư, dù giá trị sinh dục bằng không đi chăng nữa thì cô cũng có rất nhiều sản nghiệp, dù không cần làm gì cũng đủ cô tiêu sài cả đời nên không cần cô học luyện dược kiếm tiền. Đời này cũng như vậy, đáng tiếc là chất lượng cuộc sống ở thời lớn này kém xa so với Tinh Tế. Nhưng ở đây cô lại được thể chất dễ mang thai, chỉ cần cô nguyện ý là có thể sinh rất nhiều cục cưng. Đối với việc có con luôn là chấp niệm của cô, nên cô âm thầm đề ra mục tiêu, khóe môi nhếch lên sung sướng. Sau nửa canh giờ, số dược liệu đã chuẩn bị đều cho hết vào ấm sắc thuốc, toàn bộ trong viện mùi thuốc ngày càng đậm, mùi thuốc còn bay ra hết cả bên ngoài viện, làm cho rất nhiều người ngửi được mùi thuốc đến tìm tòi xem xét, xem xong mọi người thật không biết nói gì, tứ tiểu thư quá có thể gây chuyện.
0 bình luận