Chương 14

Chính viện của Phủ Trấn Quốc Công Ban đêm thời tiết hơi lạnh, ánh nến heo hắt, phu nhân Trấn Quốc Công Mãn thị đang cùng con trai duy nhất Ôn Hoài An nói chuyện “Hoài An,Nam Dương Hầu phủ truyền đến tin tức Tứ tiểu thư quyết định giữ lại đứa bé, mẹ đã tìm người chọn ngày đẹp, con nhanh cưới con bé vào phủ nhé” Kỳ thật Mẫn thị không thích Đường Trừng – người có thanh danh hỗn độn làm con dâu, nhưng Đường Trừng vận khí tốt may mắn mang thai con của con trai bà. Quốc Công gia trước kia cơ thể bị thương nên chỉ có Hoài An là con vợ cả và hai con gái con của vợ lẽ. Nhưng cố tình con trai lại có thân thể yếu ớt, sức khỏe không tốt, lại mắc tật kho có con. Mấy phòng khác trong phủ nhóm ngó tướcvị như hổ rình mồi . Mẫn thị chỉ có thể bóp mũi đồng ý cưới con dâu này về nhà. Ôn Hoài An có tướng mạo tuấn tú, mắt như sao mai, chỉ có điều thân hình mảnh khảnh gầy gò nhưng vẫn không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của hắn. Hắn cầm lên chén trà nhấp một hớp ưu nhã, sau khi nghe mẫu thân bảo hắn nhanh cưới Đường Trừng về phủ, mặt không có gì thay đổi, nhàn nhạt gật đầu. “tất cả do mẫu thân làm chủ” Hắn cùng Đường tứ tiểu thư ngoài ý muốn kết hợp mới có con, cả kinh thành đều biết tứ tiểu thư môt lòng một dạ muốn gả cho tứ hoàng tử, Một người vô tâm, một người vô tình. Đường Trừng có thai con của hắn, Ôn Hoài AN sẽ gánh vác trách nhiệm. Mẫn thị nhìn con trai ánh mắt nhàn nhạt, thầm than một tiếng, gánh vác một người vụng về vô tri, làm trời làm đất thê tử, không biết con trai của bà may mắn hay xui xẻo nữa. “Tháng sau có một ngày đẹp, hôn lễ của hai đứa định vào tháng sau đi, tuy hơi vội chút nhưng sợ đứa bé trong bụng Đường tứ tiểu thư chờ không kịp” Ôn Hoài An gật gật đầu “Mẫu thân cứ quyết định đi, con không có ý kiến” Mẫn thị “….” “Ngày mai mẹ đến phủ Nam Dương Hầu bàn bạc vậy” Đường tứ tiểu thư rất có thể lăn lộn , vẫn nên đặt ở dưới mắt trông trừng cho thỏa đáng, miễn cho không để ý một cái tôn tử của bà không còn. Số người để ý đến bụng của Đường Trừng quá nhiều, bà không yên tâm. …………….. Đường Trừng không biết những việc phát sinh bên Trấn Quốc Công phủ, sáng hôm sau, sau khi dùng xong bữa sáng, Hầu gia cha phái người dẫn 20 người hầu đến viện của cô. Hai mươi người này vừa nhìn đã biết là đã trải qua huấn luyện, tất cả đều nhìn cô bằng ánh mắt cung kính. Đường Trừng rất vừa lòng. Cô nhìn trúng một cô gái có ánh mắt trầm tĩnh, người không cao lắm. “Về sau cô tên là San Hô, hầu hạ bên cạnh ta.”. Đường Trừng chỉ vào cô ấy tuyên bố nói. Trân Châu; “…” “tiểu thư, cô ấy không phải tên là San Hô” Đường Trừng hơi nâng lên khuôn mặt xinh đẹp nói ; “Về sau bốn nha hoàn hầu hạ bên người ta liền có tên là TRân Châu, San Hô, Linh Lung, Hổ Phách, vừa đơn giản lại dễ nhớ.” Mới nhận chức San Hô; “San Hô cảm ơn tiểu thư đã đặt tên” Hai vị ma ma “…..” Trân Châu “….” “Ai biết võ thuật, bước lên phía trước.” Đường Trừng tiếp tục đặt câu hỏi. Một cô gái có dung mạo bình thường đứng dậy bước lên phía trước. “tốt quá, cô tên là Linh Lung đi.” “Tạ tiểu thư ban tên.” Đường Trừng lại gọi cô gái biết y thuật lại xinh đẹp đặt tên là Hổ Phách. Tứ lớn nha hoàn đầy đủ hết. Còn lại mười sáu nha hoàn và bà tử ma ma Đường trừng an trí ở trong Mẫu Đơn Viên, như vậy toàn bộ người hầu trong mẫu đơn viên đèu được thay máu, trừ bỏ người hầu làm việc nặng còn lại đều bị Đường Trừng đưa đi hết. Kế tiếp Đường Trừng chuẩn bị luyện chế nước thuốc, cô đặc biệt chú trọng việc này, cố ý chỉ huy Linh Lunng và Hổ Phách cải tạo một gian phòng trống trong Mẫu Đơn Viên.
0 bình luận