Xuyên Thành Pháo Hôi Dễ Mang Thai Trong Truyện Trọng Sinh
Cửu Nguyệt Vi Lam
Chương 11
Chiều Tối, Nam Dương Hầu Thong Thả Ung Dung Về Đến Phủ, Vừa Vặn Gặp Phải Trân Châu Đi Mua Thuốc Về Đến Nơi
“Nô tì tham kiến Hầu Gia.” Trân Châu nhìn thấy Hầu Gia, vội vàng hành lễ.
“Trừng nhi hôm nay còn gây sự?”
Nhắc đến con gái bảo bối Đường Trừng, nghĩ đến chuyện con bé đòi sống đòi chết nhất quyết phải phá thai, Nam Dương Hầu vừa đau đầu vừa bất đắc dĩ. Hy vọng con gái ông có thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của ông một lần.
Trong mắt Nam Dương Hầu, So với con gái đòi sống đòi chết muốn gả cho tứ hoàng tử còn không bằng gả cho Ôn thế tử phủ Trấn Quốc Công.
Đặc biệt bây giờ con bé còn đang có thai con của Ôn thế tử, mặc dù việc chưa kết hôn đã có thai tạo thanh danh không tốt nhưng Nam Dương Hầu vẫn luôn quyết định che chở con gái bảo bối mọi lúc mọi nơi.
“Thưa Hầu Gia, tiểu thư đã thay đổi ý định là không phá thai nữa, quyết định sinh đứa bé ra. Cô ấy còn giữ lại hai vị ma ma mà phủ Trấn Quốc Công đưa đến.” Trân Châu vội vàng trả lời.
Nghe Trân Châu nói vậy Nam Dương Hầu nhẹ nhàng thở ra. Chưa kịp thở xong lại nghe:
“Tuy nhiên tiểu thư nói thân thể của cô ấy quá yếu, cô ấy ,muốn luyện chế một loại thuốc tên là Cường thân kiện thể nước thuốc. rồi cô ấy viết một danh sách các loại dược liệu phân phó nô tì đi mua.”
Nói đến đây Trân Châu giơ giơ một cái túi to đùng trên tay
“Đây là dược liệu mà tiểu thư sai nô tì đi mua”
“Đại phu ở Tế Hòa ĐƯờng nói các loại dược liệu mà tiểu thư yêu cầu tuy rằng kỳ quái nhưng đều không có độc.” Đây là Trân Châu cẩn thận tự mình hỏi lớn phu.
Nam Dương Hầu nhìn xuống cái túi to trong tay Trân Châu, thấy miệng túi hơi mở ra, thấy một đoạn xương cốt của động vật lộ ra ngoài
“Xương cốt cũng là một loại dược liệu á?”
“Thưa Hầu Gia, đây là xương hổ, mua nó tốn không ít bạc đâu ạ” Trân Châu vẻ mặt đau lòng trả lời.
Nam Dương Hầu gật đầu, nhàn nhạt nói; “Hóa ra là xương hổ, có thể mua thêm mấy cái để ngâm rượu bồi bổ cho Trừng nhi.”
Trân Châu “….”.
Hầu gia chú ý đi đâu vậy, chẳng lẽ ông ấy không ngăn cản tiểu thư luyện dược hay sao? Trân Châu trợn tròn mắt đứng đấy.
Từ trước đến nay Nam Dương Hầu yêu thương con gái, cũng hiểu biết tính cách của con gái. Đối với việc con gái muốn luyện chế dược tề thì ông cùng không để trong lòng. Ông cho rằng luyện dược đối với ĐƯờng Trừng là cho chúng lên bếp đun, con gái chỉ đứng xa chỉ huy người hầu làm việc nấu nước thuốc. khả năng qua vài ngày con bé thấy không thú vị là không làm nữa, không có gì đáng để lo lắng cả.
Tuy vậy ông vẫn tìm một vị lớn phu khá giỏi để ý mọi chuyện của Mẫu Đơn Viên để có việc gì pgát sinh thì xử lý kịp thời.
Nam Dương Hầu vừa nghĩ vừa bước chân nhanh về phía Mãu Đơn Viên. Trân Châu và gã sai vặt đi theo phía sau.
Tin tức ở trong phủ truyền bá đi rất nhanh,việc đầu tiên sau khi Hầu Gia về phủ là đi đến Mẫu Đơn Viên thì mọi người cũng tập mãi thành thói quen rồi.
Đường Hâm mím môi, trong lòng cảm thấy hơi chua xót, cô ấy xuyên không đến đây hơn nữa tháng, đã tố bao nhiêu công sức để lấy lòng Hầu Gia cha nhưng không hiệu quả một chút nào. Trong mắt của Hầu Gia cha khả năng chỉ có tứ muội không có đầu óc mới là con gái của ông ấy, cuối cùng vì trả thù cho Tứ muội đối địch với nữa chủ làm hại cả phủ Nam Dương Hầu.
Đường Hâm muốn cứu vớt Hầu Phủ, đến hiện tại xem ra việc lấy lòng Hầu Gia cha là không thực hiện được.
Đến nỗi muốn cải tạo Đường Trưgf thì Đường Hâm chưa bao giờ nghĩ đến, nữ chủ là sống lại một kiếp, cô ta vốn có thù oán với Đường Trừng, Đường Trừng không thể tránh né không cùng nữ chủ là địch được. nên cô ấy không nghĩ xen vào Đường Trừng và nữ chủ.
“mọi việc vẫn là dựa vào mộtt mình mình được thôi!” Đường Hâm khẽ nói một câu.

0 bình luận