Xuyên Thành Pháo Hôi Dễ Mang Thai Trong Truyện Trọng Sinh
Cửu Nguyệt Vi Lam
Chương 10
“Không cần nói nữa, ta biết pahri làm thế nào, Trân Châu, hiện tại không còn sớm nữa, em đi ra ngoài mua thuốc đi.”
Đường Trừng đánh gãy lời hai ma ma nói, ngăn xản không muốn nghe họ nói nữa.
Tính tình của cô vốn chuyên quyền bá đạo, tùy hứng như vậy, cũng giống như nguyên chủ không muốn người khác xen vào việc làm của mình.
Trân Châu vừa bực tiểu thư vừa cấp bách không biết làm sao, đi mua thuốc cũng ko đúng mà không đi mua thì không được. không biết chọn lựa làm việc gì trong hai.
San Hô đứng ở bên cạnh an tĩnh như gà bồng nhiên hai mắt sang ngời nói to; “ Tiểu thư, nô tì đi mua thuốc cho cô nhé”
“San Hô, cô biết cô đang làm gì không?” Trân Châu thấy San Hô xen vào việc này, hai mắt giận trừng trừng mà nhìn cô ta.
San Hô nhìn vẻ mặt không thèm để ý của tiểu thư thì trong lòng mừng thầm, rất là “trà xanh” mà chèn ép Trân Châu; “ Trân Châu, chungs ta đều là nha hoàn của tiểu thư, vậy mà giờ tiểu thư nói cô lại ko nghe lời, rốt cuộc thì cô có biết ai mới là chủ nhân không?”
Mua thuốc chính là cơ hội tốt để gian lận, cô không thể bỏ lỡ cơ hộ này.
Đối với sự hiểu biết của San Hô đối với tiẻu thư thì cô nghĩ sau khi tiểu thư nghe xong lời cô nói thì Trân Châu sẽ không thể giành lại sự tin tưởng của tiểu thư thâm chí sẽ càng làm tiểu thư ghét cô ấy hơn.
San Hô không có ý tốt mà liếc Trân Châu đang có vẻ mặt trắng bệch một cái, ung dung chờ đợi tiểu thư nổi giận.
Vốn dĩ Đường Trừng muốn chuẩn bị “giải quyết” nha hoàn San Hô nhièu ý xấu chuyên muôn khuyến khích nguyên chủ làm việc xấu lại uống thuốc phá thai này, hiện tại lại thấy cô ta chơi tâm cơ trà xanh ở trước mặt cô. Khuôn mặt xinh đẹp bỗng nhiên cau lại tức giận quát;
“San Hô, cô câm miệng ngay cho ta, không đến lượt cô lên tiếng ở đây.”
“Trân Châu, đi mua thuốc ngay.”
Đường Trừng nghĩ đến trước kia nguyên chủ bị San Hô dỗ dành đến mức cái gì cũng nghe theo cô ta, còn không cho Hầu Gia cha phạt nặng San Hô, lấy chết uy hiếp ông ấy nói là nếu không có San Hô thì cô ấy không sống được. Đường TRừng quả thật được mở rộng tầm mắt, không có lời gì để nói, ngu không ai sáng bằng.
Đều được người nha nuông chiều lớn lên không hiểu sao nguyên chủ lại không có đầu óc như vậy.
May mắn San Hô không biết sự tích vinh quang của nguyên chủ, nếu không thì cô ta khả năng sẽ đi ngang trong phủ, không sợ gì hết. Xem hành vi cử chỉ của cô ta vẫn giống bình thường, khả năng đã bị Hầu Gia cha cảnh cáo.
Trong ngày hôm nay, San Hô bị tiểu thư tức giận mắng mấy lần vô cùng kinh ngạc, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy khủng hoảng, không dám nói thêm gì. ở trong mắt cô ta, từ trước đến giờ tiểu thư không phải là người coi trọng tình cảm, một khi không hài lòng tiểu thư có thể vứt bỏ cô ta như vứt giày rách giống nhau.
San Hô nhớ đến điều kiện mà kẻ thân bí hứa hẹn, trước khi đạt được mục đích, cô ta không thể bị tiểu thư ghét bỏ, cô ta chỉ có thể cắn răng nhịn xuống. Vừa nghẹn khuất vừa tủi thân, từ khi tiểu thư mua cô về trong phủ, cô chưa từng bị tiểu thư đối xử như vậy, tiểu thư chó má gì chưa, trước kia đã nói chỉ tin tưởng cô ta, đúng là nói dối, chờ sau này cô ấy bị xảy thai thì…
Lúc này San Hô còn không biết tiểu thư ngu ngốc của mình đã được thay đổi thành một linh hồn khác, vẫn tiếp tục mơ mộng hão huyền.
Trân Châu nhìn tiểu tư tức giận mắng San Hô thì trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn… May mắn tiểu thư không bị lại người tiểu nhân như San Hô mê hoặc nữa.
Lần này Trân Châu cũng không dám khuyên gì, Nhân dịp tiểu thư đang tỉnh ngộ không bị San Hô lừa dối dụ dỗ cô đi nhanh ra ngoài để bốc thuốc cho tiểu thư. Vẫn là làm theo lời của tiểu thư trước đi, chờ khi nào Hầu Gia về thì bẩm báo cho Hầu Gia, tin tưởng Hầu Gia sẽ không để tiểu thư làm bậy.
Hai vị ma ma nhìn thoáng qua cười khổ một tiếng, im lặng không lên lời. Vị Đường tứ tiểu thư này đúng là tùy hứng khiến người ta đau đầu, hai bà chỉ là người hầu, dù có nói nữa thì tứ tiểu như cũng không nghe lọt tai, nói không chừng còn bị cô ấy đuổi đi.
Không thấy rằng ngay cả nha hoàn cô ấy thích nhất là San Hô cũng bị cô ấy quát mắng đấy sao?
Trong phòng an tĩnh, Đường Trừng rất vừa lòng, ngồi ở trên ghế Trường kỷ thong dong hưỡng thụ điểm tâm. Đến nỗi nhìn thấy trong mắt San Hô chợt lóe rồi biết mất oán hận thì cô cũng không để trong lòng, một nô tì mà thôi.

0 bình luận