Xuyên Thành Pháo Hôi Dễ Mang Thai Trong Truyện Trọng Sinh
Cửu Nguyệt Vi Lam
Chương 3
Thật ra toàn kinh thành đều biết việc Tứ tiểu thư phủ Nam Dương Hầu chưa kết hôn đã có thai , nhưng San Hô ỷ vào việc Đường Trừng bị cấm túc không được ra khỏi nhà nên lừa dối cô ấy.
Nghe San Hô nói xong Trân Châu nổi giận nói:
“San Hô, cô còn muốn tưởng lừa dối tiểu thư đến bao giờ, tin tức tiểu thư mang thai đã truyền ra ngoài lâu rồi, làm gì có chuyện tứ hoàng tử không biết. Bây giờ tiểu thư là vị hôn thê của Ôn thế tử, lại mang thai con của Ôn thế tử nữa. Tại sao cô cứ nhắc đi nhắc lại Tứ hoàng tử thế? Cô muốn tiểu thư phá thai để làm gì, nhất định là cô có ý nghĩ xấu xa.
Nếu trong bụng của tiểu thư không có em bé, với thân phận thứ nữ thì tiểu thư chỉ có thể làm thiếp của Ôn thế tử. Vì có đứa bé nên Nam Dương Hầu mới có lý do đàm phán để tiểu thư gả cho Ôn thế tử làm vợ.
Đây chính là trời ban cho chuyện tốt.
San Hô nhìn thấy vẻ mặt không vui của tiểu thư, trong lòng hơi sợ hãi vội vàng nói “Trân Châu, ta chỉ muốn tốt cho tiểu thư, rõ ràng tiểu thư thích Tứ Hoàng tử, nhưng bây giờ lại mang thai con của Ôn thế tử. chỉ cần đứa bé còn tồn tại thì tiểu thư không có khả năng gả cho tứ hoàng tử nữa.”
Trân Châu khẩn trương nói “Tiểu thư, cô thấy thái độ của tứ hoàng tử đối với cô rồi đấy. Cô nhất định đừng nghe lời San Hô, đừng phá bỏ đứa bé.”
Đường Trừng nghe xong tỳ nữ tên San Hô này lặp đi lặp lại nhắc mãi với cô về việc nguyên chủ thích Tứ hoàng tử như thế nào, vẫn chưa có ý định từ bỏ việc khuyên cô phá thai. Thật là bực mình!
“Câm miệng, các cô không cần cãi nhau nữa, ta đã quyết định giữ lại đứa bé này, Trân Châu, lát nữa cha ta về đến nhà thì vào gọi ta nhé.”
Trân Châu vui mừng, vội vàng gật đầu: “vâng, tiểu thư yên tâm ạ.”
San Hô còn muốn nói thêm gì nữa nhưng bị Đường Trừng lườm cho cái nên nuốt lại lời muốn nói. Trong lòng thì nôn nóng suy nghĩ không biết Trân Châu nói gì mà tiểu thư lại quyết định giữ lại đứa bé của Ôn thế tử.
“Các cô ra ngoài đi.”
Đường Trừng phất phất tay ra hiệu cho họ đi ra ngoài, nhìn thoáng qua San Hô, bước đi vừa chậm vừa lưu luyến như có hàng ngàn lời muốn nói với cô. Giữ mày hơi nheo lại, chờ Nam Dương Hầu về phủ nhất định phải bảo ông ấy bán nha hoàn San Hô này đi mới được.
Tin rằng chỉ cần Nam Dương Hầu ra tay thì sẽ giải quyết êm đẹp, không lưu lại cái gì tai họa ngầm.
Nguyên chủ được San Hô nịnh nọt thành thói quen, xem San Hô là tâm phúc của cô ấy, Cô không phải là không có não như nguyên chủ . Sao có thể không nhìn ra San Hô đối với mình có tâm tư không tốt. Ở thời lớn phong kiến nam tôn nữ ti , Hoàng Quyền cao nhất không thể xâm phạm, danh dự của con gái quan trọng vô cùng, nguyên chủ thanh danh không tốt, tâm tư kiêu ngạo lại không có học thức, dốt đặc cán mai suốt ngày gây họa tìm đường chết….
Đường TRừng không hề quan tâm đến chuyện này, như vậy so với việc cố gắng thay đổi bản thân phù hợp hoàn cảnh thực tế tốt hơn rất nhiều, cô không muốn cố gắng trở thành những người phụ nữ giống thời lớn này.
San Hô là nô tì mà nguyên chủ tín nhiệm nhất, vậy mà cô ta lại luôn luôn khuyến khích nguyên chủ phá bỏ đứa bé, ý đồ đáng chết vạn lần.
Một người làm nha hoàn mà lúc nào cũng nghĩ tính kế chủ nhân, Đường tRừng không có ý định giữ lại cô ta nữa.
Cô cảm thấy San Hô chỉ là một nha hoàn do nguyên chủ mua về, giờ không hài lòng nữa thì bán đi thôi, không cần tìm lý do gì cả. ở thế giới này việc đó là bình thường, không có gì lạ cả.
Hầu gia cha yêu thương cô như vậy nhất định sẽ ủng hộ quyết định của cô.
Đường Trừng vuốt ve bụng phẳng của mình, trong đầu hiện lên hình ảnh một khuôn mặt đẹp trai như tượng, việc Cục cưng kế thừa gen của hắn làm cho cô cảm thấy rất hài lòng, đối với việc nguyên chủ đa từng thích Tứ hoàng tử thì…
Một người không quan trọng mà thôi, Đường Trừng không thèm để ý.
Nửa tiếng sau, Trân Châu dẫn mấy nha hoàn vào phòng, trên tay đều bưng thúc ăn đang bốc hơi nóng hổi. Hình thức bày biện tinh tế, đẹp mắt, hương thơm bốc lên khắp phòng.
“Tiểu thư, mời cô dùng cơm.”
Đúng là tứ tiểu thư được Hầu phủ yêu thương nhất, Những đồ ăn này vừa tinh tế vừa ngon miệng. Dù hiện tại thanh danh của cô không tốt, chưa cồng đã có con nhưng vị trí của cô trong lòng Nam Dương Hầu chưa bao giờ thay đổi.
Hầu gia cha đúng thật là yêu thương Đường Trừng nhất trên đời.
Đối với việc nguyên chủ được yêu thương, Đường Trừng vô cùng hài lòng, cô cũng được ba mẹ và các anh trai yêu thương từ bé đến lớn, không phải chịu ấm ức một chút nào.
Đường Trừng vui vẻ hưởng thụ đồ ăn ngon, uống một bát canh cá nong hổi. Nguyên chủ và cô có cuộc sống tương tự nhau, điều này làm cô rất hạnh phúc.
Thật ra khi Đường Trừng xuyên vào thân thể này, ý thức của nguyên chủ vẫn còn tồn tại. Cô ấy cũng xem xong ký ức của cô thì vui vẻ vội vàng chạy đi đầu thai, cô ấy muốn đến thế giới của cô. Đường Trừng vẫn nhớ trước khi rời khỏi thân thể cô ấy còn nói :
“Thân thể này bị bẩn rồi, ta không thèm nữa, nếu cô thích thì cho cô đấy, cô không lấy thì thôi, ta cũng không cần nó nữa.”
Cô ấy cũng không để ý cục cưng trong bụng ra sao, cũng không quan tâm đến người cha đã yêu thương cô ấy vô điều kiện.
Đường Trừng không thể hiểu được sự lựa chọn của nguyên chủ, nếu nguyên chủ không rời đi, thì cô cũng không thể trở lại thế giới của mình vì ở thế giới kia cô đã chết rồi. Nhưng không ngờ cô ấy lại không cần thân thể này nên Đường Trừng vui vẻ ở lại trong thân thể này, xử lý lại những rắc rối mà nguyên chủ để lại và cũng sẽ sinh ra đứa bé này.
Sau khi ăn no cô thở dài thảo mãn, Ở lại thế giới này là một quyết định chunhs xác, khóe miệng của cô lại cong cong lên.

0 bình luận