Xuyên Thành Pháo Hôi Dễ Mang Thai Trong Truyện Trọng Sinh
Cửu Nguyệt Vi Lam
Chương 2
Nơi đây là triều lớn phong kiến, một nơi không có khoa học kỹ thuật. Tuổi thọ của con người khá ngắn, không sống lâu như người ở thời lớn Tinh tế. Nguyên chủ là tiểu thư của Hầu phủ, giống như cô, hai người bọn họ đều có xuất thân tốt, gia đình quyền quý. Đều được bố mẹ chiều chuộng. Tuy xuất thân của nguyên chủ chỉ là thứ nữ, so với hàng thì kém khá nhiều tuy nhiên Đường Trừng không chê, có thể được sống là tốt rồi.
Đừng nói còn “nhặt” được một em bé cục cưng.
Đường Trừng cố gắng kiềm chế không cười to, nhưng đuôi lông mày của cô đều dãn ra, không thể che giấu được niềm vui to lớn này.
Sống trên đời 24 năm, cuối cùng cô cũng có được cục cưng của mình.
Đầu tiên Trân Châu vô cùng sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra vẻ vui vẻ không kiềm chế được. một lát sau cô ấy cẩn thận hỏi: “ Tiểu thư, cô quyết định giữ lại em bé đúng không ạ?”
Đương nhiên Đường Trừng xác nhận là đúng, theo bản năng bàn tay của cô đặt lên vuốt ve cái bụng phẳng lỳ của mình, cô cũng có cục cưng, nhịn không được khóe miệng lại nhếch nhếch lên, vô cùng vui vẻ.
“Trân Châu, hiện tại ta đã suy nghĩ cẩn thận, Tứ hoàng tử không thích ta, thì ta cũng sẽ không ngu ngốc thích hắn nữa. Thật ra ta cũng cảm thấy gả cho Ôn thế tử cũng rất tốt.”
Cô thầm nghĩ trong lòng, chỉ cần có cục cưng, có đồ ăn ngon, ai thèm quan tâm đến tứ hoàng tử hay Ôn thế tử nữa, à không, Ôn thế tử là cha của cục cưng thì vẫn phải quan tâm một chút.
Cục cưng của cô cần được sinh ra trong một gia đình hoàn chỉnh của cha và mẹ.
Sau khi Trân Châu nghe tiểu thư nói xong, tinh thần cuối cũng cũng được thả lỏng. Thiếu chút nữa vui quá mà khóc : “Như vậy tốt quá, tiểu thư, cô suy nghĩ được như vậy thì quá tốt rồi.”
“Ôn thế tử là người đàn ông tốt, cô lựa chọn hắn là đúng lắm”
Ôn thế tử khó có con, không nghĩ ngoài ý muốn tiểu thư có con của hắn đúng là phúc lộc trời ban. Có khả năng đứa bé trong bụng của tiểu thư chính là đứa con duy nhất của Ôn thế tử, tương lai có thể kế thừa tước vị.
Như vậy tiểu thư sẽ là thế tử phu nhân, so với làm thiếp của Tứ hoàng tử thì tốt hơn rất nhiều.
Đường TRừng cũng nghĩ như vậy, tán thưởng gật đầu. Mẹ đẻ của ngyên chủ là người phụ nữ mà Nam Dương Hầu yêu nhất. Do vậy tuy là thứ nữ nhưng nguyên chủ còn được Nam Dương Hầu yêu thương hơn là con gái của vợ cả. Bởi vậy nên tạo nên tính cách cao ngạo của nguyên chủ, chỉ muốn gả vào Hoàng gia, ảo tưởng sẽ trở thành người phụ nữ dưới một người trên vạn người.
Bản thân Đường Trừng cũng có sự kiêu ngạo của tiểu thư thế gia, dù giá trị sinh dục bằng 0, có khả năng cả đời không kết hôn cô cũng không bao giờ đồng ý làm vợ bé cho người ta.
Thật ra gả cho Ôn thế tử làm thế tử phu nhân là một lựa chọn vô cùng tốt.
Trấn QUốc Công được hoàng đế ưu ái, trong tay nắm quyền to. Chỉ là trong suy nghĩ của nguyên chủ, phủ Trấn Quốc Công dù có quyền lực cũng là bề tôi, không bằng Hoàng gia tôn quý. Nguyên chủ có thai sẽ không gả được cho người trong lòng. ỷ vào sự yêu thương của Nam Dương Hầu nên muốn vụng trộm phá bỏ đứa bé để gả cho Tứ hoàng tử. Hành động như thiêu thân lao vào lửa, Đường Trừng không thể hiểu nổi.
“Trân Châu, ta cảm thấy hơi đói bụng, em đến phòng bếp mang cho ta ít đồ ăn nhé”
Nghĩ đến tương lai mình không chỉ có cục cưng lai có đồ ăn ngon. Đường Trừng thoải mái lộ ra vẻ mặt tươi cười sung sướng. Giọng điệu nhẹ nhàng sai bảo Trân Châu, cô lại sờ lên bụng của mình một chút,bây giờ ở đấy đang có một mầm sống đang lớn lên từng ngày. Cô cảm thấy mình vô cùng may mắn và hạnh phúc.
Nếu người thân của cô biết, sau khi phi thuyền nổ mạnh cô có thể xuyên không đến thời lớn này, còn có thể có đứa con của chính mình thì mọi người chắc cũng rất vui vẻ.
Trân Châu lĩnh mệnh xong vội vàng cầm chén lui ra khỏi phòng, lúc này nha hoàn San Hô lại lắp bắp chạy đến. Nhìn thoáng qua cái chén sứ trống không trên tay của Trân Châu, đáy mắt có vẻ vui mừng vụt qua.
“Tiểu thư, cô…cô uống hết chén thuốc kia rồi ạ.”
Trân Châu chưa bước ra khỏi, bỗng nhiên quay đầu lại hung hăng lườm San Hô một cái. Tiểu thư vừa từ bỏ ý định phá thai, không thể bị San Hô khuyên bảo thay đổi ý định được.
Cô ấy khẩn trương nhìn tiểu thư nhà mình.
Đường Trừng lườm San Hô một cái, cô gái này chính là người xí giục nguyên chủ uống thuốc phá thai,
“Không, ta không uống, ta quyết định sinh ra đứa bé này.”
San Hô có dung mạo đáng yêu, làn da trắng nõn, ánh mắt linh động lại rất biết ăn nói, nịnh nọt nguyên chủ. Là nha hoàn mà nguyên chủ thích nhất, khác với Trân Châu là người của Nam Dương Hầu an bài, San Hô là do nguyên chủ tự mua trở về.
Đường Trừng không thích cô ta.
Cô gái tên San Hô này vừa gặp đã biết là người không an phận rồi.
San Hô vẻ mặt nóng nảy vộivàng nói “ Tiểu thư, cô không nên giữ lại đứa bé này, nếu Tứ hoàng tử biết cô sẽ không có hy vọng gả vào phủ Tứ hoàng tử nữa”

0 bình luận