Xuyên Thành Pháo Hôi Dễ Mang Thai Trong Truyện Trọng Sinh
Cửu Nguyệt Vi Lam
Chương 1
Quốc Gia Đại Chu, mùa xuân thứ 24 năm Ung Hòa, ánh mặt trời ấm áp, khung cảnh tươi đẹp.
Phủ Nam Dương Hầu, viện Mẫu Đơn
Đường TRừng nhìn chằm chằm chén thuốc đen sì trong tay, mùi thuốc ngập tràn trong phòng, tay giữ yên chén thuốc, không làm động tác tiếp theo.
Nha hoàn San Hô thấy Tứ tiểu thư cứ nhìn chén thuốc, tay vẫn không nhúc nhích, trong lòng dâng lên một nỗi bất an, cô ta vội vàng thúc giục.
“Tiểu thư, cô uống thuốc nhanh lên, nô tì phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được thuốc cho cô đấy”
Đường Trừng vừa xuyên không đến, vừa mới tiếp nhận thân thể mà nguyên chủ đã từ bỏ, chưa kịp tiếp thu ký ức của nguyên chủ (Đường Trừng trong sách) thì bên cạnh đã xuất hiện một người xa lạ thúc giục cô uống thuốc. khi chưa biết rõ tình trạng của cơ thể thì Đường TRừng sẽ không uốc thuốc linh tinh. Cô nhìn sang bên cạnh thấy một cô gái trẻ tuổi mặc đồ màu xanh nói:
“Cô đi ra ngoài đi”
San hô vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt
“Tiểu thư…”
“ Đi ra ngoài!”
Đường Trừng không biết cô gái đứng trước mặt là ai , nhưng nghe cô ấy gọi cô là tiểu thư thì chắc hẳn cô ấy là người hầu linh tinh gì đó. Vì thế Đường Trừng vô cùng thoải mái bảo cô ta đi ra ngoài.
Sắc mặt của San Hô lúc xanh lúc trắng đen xen nhau, không thể tin được tiểu thư lại đuổi minh – nha hoàn tín nhiệm nhất đi ra ngoài. Cô ấy cắn môi, mắt cứ nhìn chằm chằm vào nước thuốc màu đen đựng trong chén sứ Thanh Hoa. Chỉ ước mình có thể tự mình đổ chén thuốc kia vào trong miệng của tiểu thư, nhưng cô ấy không dám. Nếu chọc giận tiểu thư thì cô ấy cũng không có kết cục tốt.
Tiểu thư không phải người dễ bắt nạt, hiện giờ thấy mặt của tiểu thư hơi giận, San Hô không cam lòng bảo vâng rồi đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Đường Trừng, đầu tiên cô nhìn xung quang phòng, yên lặng đánh giá cách phối trí đồ vật bên trong, phát hiện đồ vật trong phòng đều làm bằng gỗ, nhìn vô cùng tinh tế và đẹp đẽ. Cảm nhận xung quanh không có gì nguy hiểm , Đường Trừng nhắm mắt lại, bắt đầu tiếp thu ký ức của nguyên chủ.
Mười lăm phút sau, Đường Trừng dung hợp xong ký ức của nguyên chủ, biết được tình cảnh hiện tại của bản thân và thời lớn hiện tại. khả năng cô xuyên không đến thời lớn khoa học kỹ thuật chưa phát triển, còn vô cùng lạc hậu đó là thời lớn phong kiến cổ lớn.
ở thời lớn này không có khoa học kỹ thuật hiện lớn, nhưng hầu như tất cả phụ nữ ở thời lớn này đều có khả năng có con, càng không có cụm từ gọi là “giá trị sinh dục” .
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Đường Trừng vô cùng khiếp sợ nhìn chén thuốc đen sì trong tay, theo trí nhớ của nguyên chủ, cô ấy không chút do dự bỏ đi sinh mệnh đang hình thành trong bụng. Nghĩ đến đây, sắc mặt của Đường Trừng lại bị thay thế bằng sự tức giận bừng bừng.
Cô ấy đi đến gần cửa sổ, đổ đi chén thuốc một cách nhanh chống, không chút do dự.
Vừa mới đổ xong chén thuốc , một cô gái mặc đồ màu xanh vội vàng chạy vào phòng. Đúng lúc nhìn thấy Đường Trừng cầm chén thuốc đã trống không trong tay, trên mặt cô ấy bỗng xuất hiện vẻ tuyệt vọng. Tiểu thư, tiểu thư thế mà lại uống hết chén thuốc phá thai.
San Hô thật đáng chết!
Nhân lúc cô ấy không để ý,đã giúp tiểu thư tìm thuốc phá thai, còn cố ý làm cô ấy đi chỗ khác để tiện thực hiện mưu đồ.
“ Tiểu thư, tiểu thư, có phải cô uống hết chén thuốc phá thai rồi không ạ.”
Nha hoàn Trân Châu vẻ mặt nôn nóng muốn xác nhận, thanh âm hơi gấp gáp, trên chóp mũi có lấm tấm vài giọt mồ hôi, hiển nhiên là vội vàng chạy đến đây.
Đường Trừng nhìn cô gái trước mặt, sắc mẹt hơi nhẹ nhàng một chút, cô biết cô gái trước mặt này tên là Trân Châu, là cha của nguyên chủ phái tới hầu hạ nguyên chủ. Chỉ có điều nguyên chủ không thích cô gái này, vì cô ấy hay khuyên bảo, ngăn cản cô ấy làm một số việc. cô ấy tin tưởng người tâm tư linh hoạt nhưng nhiều ý xâu là nha hoàn San Hô vì cô ta biết nịnh hót, hùa theo nguyên chủ làm nhiều chuyện không giống bình thường.
“ Không có, ta không uống, ta đổ đi rồi.”
Đường Trừng tưởng tượng đến nguyên chủ đã giấu mọi người uông thuốc phá thai, giữa mày nhăn lại, vẻ mặt bực bội khó chịu. ở tinh tế, Cô có giá trị sinh dục bằng 0 ( không có khả năng mang thai), cả đời không thể có nối một đứa con của chính mình. Vô cùng ao ước có một em bé có cùng huyết thống với bản thân. Vậy mà nguyên chủ có thể chất dễ có thai mà cô ao ước nhưng không biết quý trọng lại còn muốn phá thai.
May mắn cô tới rồi, đứa bé sẽ không bị bỏ đi.

0 bình luận