Chương 117

Dù sao thì An Trường Viễn còn nhỏ, thấy cảnh này, cũng không khỏi khóc theo. Buông tay An Trường Nguyệt, An Trường Viễn nhào vào lòng Lâm Thúy Hoa: "Mẹ đừng khóc, Trường Viễn cho mẹ ăn kẹo..." An Trường Viễn cầm viên kẹo trong tay đưa đến bên miệng Lâm Thúy Hoa, bị cô ta ôm chầm lấy nhưng lại khóc dữ dội hơn. "Mẹ, bây giờ cô đã rất tốt rồi, hôm qua cô đưa hết hạt dẻ cho chúng con ăn mà cô không ăn, hôm nay còn mua kẹo về cho Trường Viễn, còn có...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận