Chương 97

Lúc này, An Hồng Đậu nhìn An Kiến Quốc khóc đáng thương. Cái dáng vẻ mềm mại đáng yêu đó, quả thực khiến người ta thấy thương. "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, chỉ cần sau này cháu không lén ăn nữa thì cô sẽ không đánh cháu, được không?" "Thật... thật không?" An Kiến Quốc lập tức nín khóc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào không dứt và nước mắt vẫn còn đọng trên má. An Hồng Đậu gật đầu chắc chắn: "Thật." Nói rồi, cô lại đi xem bàn tay bị bỏng của cậu bé. May mà...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận