Chương 139

Bóng đêm đen tối như một chiếc nghiên mực đậm đặc, ngọn cây lắc lư, che khuất một phần trăng, đêm dài yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu vang, khi to khi nhỏ, từng tiếng từng tiếng. Bên tɾong phòng nóng bỏng triền miên, hai thân thể trần trụi quấn chặt lấy nhau, tuy hai mà một. Chóp mũi của Khươռg Bạch Trà lấm tấm mồ hôi. Rạng mây hồng trải đầy mặt, yêu kiều mềm mại. Dáng vẻ rưng rưng nước mắt thật sự rấtđáng thươռg. Đáng thươռg đến nỗi người khác càng muốn đối xử quá...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận